[Diễn đàn] [Diễn đàn] > Thư Giãn Cùng Rau Sạch > Những Câu Chuyện Vui
Điều lệ sinh hoạt   Có bài mới Có bài mới Kênh RSS - Vui
  Tìm kiếm trong diễn đàn   Events   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập


HƯỚNG DẪN ĐƯA HÌNH ẢNH LÊN DIỄN ĐÀN - 08.2018


VĂN HÓA - QUY TẮC ỨNG XỬ VÀ NỘI QUY DIỄN ĐÀN RAU SẠCH

Vui

 Trả lời bài  Trả lời bài  Trang  <12345 7>
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề  Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 18 Apr 2011 lúc 5:42pm
Tự tin
Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi học môn Toán với thầy Peter. Vừa vào lớp, thầy cho cả lớp làm bài kiểm tra đầu năm.
Cả lớp ngạc nhiên khi thầy phát cho chúng tôi ba loại đề khác nhau rồi nói:
- Đề thứ nhất gồm những câu hỏi vừa dễ và khó, nếu làm hết các em sẽ được 10 điểm. Đề thứ hai có số điểm cao nhất là 8 với những câu hỏi tương đối dễ. Đề thứ 3 có số điểm tối đa là 6 với những câu hỏi rất dễ. Các em được quyền chọn đề cho mình.
Thầy chỉ cho làm bài trong 15 phút nên tôi đã chọn đề thứ 2 cho chắc ăn. Không chỉ tôi mà các bạn cùng lớp cũng thế, chẳng có ai chọn đề thứ nhất cả.
Một tuần sau, thầy Peter phát bài kiểm tra ra. Cả lớp lại càng ngạc nhiên hơn khi biết ai chọn đề nào thì được tổng số điểm của đề đó, bất kể làm đúng hay sai. Lớp trưởng hỏi thầy:
- Thưa thầy tại sao lại như thế?
Thầy cười rồi nghiêm nghị trả lời:
- Với bài kiểm tra nầy, thầy chỉ muốn thử thách sự tự tin của lớp mình. Ai trong số các em cũng mơ ước đạt được điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ ấy thành sự thật.
Bài kiểm tra kỳ lạ ấy của thầy Peter đã dạy chúng tôi một bài học: "Có những việc thoạt nhìn tưởng như rất khó khăn nên dễ làm cho chúng ta rút lui ngay từ phút đầu tiên. Nhưng nếu không tự tin đối đầu với thử thách thì chúng ta chẳng biết khả năng của mình đến đâu và cũng khó vươn tới đỉnh điểm của thành công.
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 19 Apr 2011 lúc 6:22pm
GANDHI VÀ BÉ GÁI

Bà mẹ nọ – lần kia – đem con gái mình đến gặp Gandhi và giải thích với  ông rằng con bé mắc tật xấu ăn quá nhiều kẹo. Bà khẩn nài Gandhi thuyết phục con bé dứt bỏ tật xấu ấy. Gandhi ngồi trầm ngâm một hồi, rồi nói: “Ba tuần nữa, bà đem cháu trở lại đây. Và tôi sẽ nói chuyện với nó.”

Ba tuần sau, người mẹ đưa con mình trở lại. Lần này, Gandhi gọi bé gái đến bên mình và ôn tồn giải thích với em về những tai hại của thói quen ăn quá nhiều chất ngọt. Ông khuyên cô bé nên bỏ tật xấu ấy đi. Người mẹ mừng rối rít và cám ơn Gandhi vì những lời khuyên quí giá của ông cho con gái mình; nhưng bà không dấu được thắc mắc: “Thưa Thày, tại sao Thày đã không trao cho cháu những lời khuyên ấy ngay lần trước, cách đây ba tuần?”

Gandhi trả lời: “Cách đây ba tuần ư? Lúc đó chính tôi cũng còn đang mắc tật xấu ăn quá nhiều đồ ăn ngọt!”

Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 20 Apr 2011 lúc 5:22pm
Đơn sơ

Chiều muộn, một anh nông dân nghèo trên đường từ chợ phiên về nhà chợt nhận ra
rằng mình không đem theo sách kinh nguyện. Chiếc xe kéo của anh đang lăn bánh giữa một khu rừng và anh lo âu rằng ngày hôm nay của mình sẽ trôi qua mà chẳng có kinh nguyện nào cả.
Vì thế, anh thưa lên với Chúa: “Lạy Chúa, con đã làm một điều thật tệ hại. Sáng nay con ra khỏi nhà mà không nhớ mang theo sách kinh nguyện, trí nhớ con lại tồi đến nỗi con chẳng có thể đọc suông một kinh nào nếu không có sách. Vậy, con chỉ còn có cách này: Con sẽ đọc chậm rãi bảng chữ cái ABC... năm lần, và vì Chúa biết rõ hết mọi kinh, xin Chúa tự xếp các chữ ấy thành những kinh mà con không thể nhớ. Vậy nhé!”
Và Chúa nói với các thiên thần của Ngài: “Trong số tất cả những kinh nguyện mà Ta nghe hôm nay, rõ ràng đây là lời cầu nguyện tuyệt vời nhất, bởi vì nó đến từ một tấm lòng đơn sơ chân thành.”
Quay về đầu
Haibienhoa Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 19 Feb 2011
Địa chỉ: Biên Hòa
Status: Offline
Points: 7
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Haibienhoa Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 22 Apr 2011 lúc 12:47am

Vật hi sinh cho tính tò mò

Có ông đang đi máy bay thì mót đi vệ sinh quá, chạy tới chạy lui nhưng toilet nam đều có người dùng.
 

Một nữ tiếp viên cảm thấy hơi ngại cho ông này nên cho ông vào nhà vệ sinh nữ trên máy bay kèm theo lời dặn dò:

- Đừng nhấn nút bậy bạ nha anh.

Ông này sau khi làm việc xong liền nhấn nút WW (viết tắt của chữ Warm Water là nước ấm) thế rồi một làn nước ấm áp dễ chịu liền xịt vào chỗ ông vừa bài tiết.

Ông này bèn nghĩ: "đàn bà sao sướng thế" bèn nhấn tiếp nút thứ 2 có chữ WA (viết tắt của chữ Warm Air nghĩa là khí ấm) thế rồi một làn khí ấm áp sấy khô chỗ cần làm khô của ông ta.

Ông ta nghĩ: "Trời ạ! Thế giới này còn có những chuyện thế đấy à?". Rồi không ngăn được sự kíck động tò mò, ông ta nhấn tiếp cái nút có chữ PP (viết tắt của chữ Powder Puff nghĩa là xịt bột thơm) thế rồi một làn bột nhẹ nhàng bắn ra liền làm thơm tho chỗ đó của ông ta.

Cuối cùng, không ngăn được mình ông ta nhấn vào cái nút có chữ ATR.

Rồi, ông tỉnh dậy thấy mình nằm trong bệnh viện.

- Vụ gì vây? Sao tôi ở đây? - Ông ta hét lên - Tôi nhớ là tôi đang ở nhà vệ sinh nữ trên máy bay mà?

- Thì đúng vậy! - Cô y tá trả lời - Sau khi ông hưởng hết những hạnh phúc trong đó, ông đã vô phúc nhấn nhầm cái nút ATR (viết tắt chữ Automatic Tampon Remover) nghĩa là Gắp Băng Vệ Sinh Tự Động, nên bây giờ vật hy sinh cho tính tò mò của ông đang ở dưới cái gối kìa.

(bác nào hay đi máy bay lưu ý nhé...)


Đã được chỉnh sửa bởi Haibienhoa - 22 Apr 2011 lúc 12:48am
sống trong đời sống cần có một tấm lòng...
http://www.facebook.com/profile.php?id=100005167716599
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 22 Apr 2011 lúc 4:53am
Ha ha... Vừa đọc vừa cười từng chặp... Đến đoạn cuối cười chết thôi !
(Có những bài học, chỉ học được có một lần hà... Ha ha!).
Cám ơn nhiều lắm!
Quay về đầu
kimjun Xem từ trên xuống
Member
Member


Gia nhập: 07 Apr 2011
Status: Offline
Points: 5
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn kimjun Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 22 Apr 2011 lúc 9:16am
Thấy bác Trung sống vui, sống khẻo quá.
Quay về đầu
NINA Xem từ trên xuống
Super Moderator
Super Moderator
Ảnh đại diện

Gia nhập: 16 Jul 2010
Địa chỉ: USA
Status: Offline
Points: 617
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn NINA Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 22 Apr 2011 lúc 3:30pm
http://tin180.com/thegioiso/giai-tri/20101222/chan-dung-nhung-cai-bang-hi-tech.html


Chân dung những ‘cái bang’ hi-tech Tin ảnh

( 3:38 PM | 22/12/2010 )

Charles Pitts có tài khoản Facebook, MySpace, Twitter, quản lý một diễn đàn trực tuyến, đọc báo điện tử hàng ngày, thường xuyên e-mail cho bạn bè và đang sống dưới gầm cầu.

Đầu tháng này, video về một người ăn mày ở Trung Quốc say sưa chơi game trên iPad đã gây xôn xao cộng đồng mạng và một số người cho rằng đây là chiêu PR của Apple. Tuy nhiên, hình ảnh người vô gia cư sử dụng laptop, điện thoại không còn xa lạ ở các nước phương Tây.

Một vài năm trước, nhiều chuyên gia phân tích lo ngại thế giới số sẽ làm tăng khoảng cách xã hội giữa người có và không có cơ hội tiếp xúc với công nghệ và Internet. Nhưng thực tế cho thấy rất nhiều người ăn mày vẫn kết nối với cả thế giới.

Chân dung những ’cái bang’ hi-tech - Tin180.com (Ảnh 1)
Charles Pitts. Ảnh: WSJ.

Chẳng hạn ông Pitts, 38 tuổi ở San Francisco (Mỹ), trở thành người không nhà cách đây 3 năm. Ông lập một danh sách những địa điểm có thể sạc pin cho laptop như một quầy ăn nhanh ở ga tàu điện ngầm, các quán cafe…

Hoặc Skip Schreiber, 64 tuổi và là một triết học gia không chuyên, sống nay đây mai đó trong chiếc xe tải cũng rất sáng tạo khi luôn tắt tín hiệu Wi-Fi nếu không có nhu cầu sử dụng, đặt máy nơi thông thoáng, hạn chế xem video… để máy Mac của ông có thể hoạt động liên tục tới 16 tiếng.

Chân dung những ’cái bang’ hi-tech - Tin180.com (Ảnh 2)
Ông Skip Schreiber lang thang trên chiếc xe tải. Ảnh: WSJ.

Máy tính ngày càng rẻ và nếu may mắn, người ta có thể mua một laptop chỉ với vài chục USD. Cùng sự phổ biến của kết nối Wi-Fi, hiện tượng "cái bang công nghệ cao" đang lan truyền từ Mỹ đến các nước châu Âu. Họ vẫn liên lạc với bạn bè, gia đình, thậm chí tham gia mạng xã hội và dành thời gian rỗi viết blog về cuộc sống hàng ngày ngay trên đường phố.

"Bóng ma đường phố Santa Fe" Daniel Goodreau, 50 tuổi, không giấy tờ tùy thân, không nghề nghiệp, không nhà cửa nhưng có một laptop hiệu Gateway. Máy tính giúp ông thực hiện một số nghiên cứu về dịch vụ nhóm online, tải phim và chat với người mẹ đang sống ở Baltimore. Goodreau kết nối với khoảng 100 bạn bè trên Facebook và nhiều người còn không biết ông là kẻ ăn mày.

Chân dung những ’cái bang’ hi-tech - Tin180.com (Ảnh 3)
Daniel Goodreau sử dụng sóng Wi-Fi từ thư viện để làm việc, theo dõi thời tiết và buôn chuyện trên Facebook. Ảnh: The New Mexican.

Ngoài ra, Goodreau cũng hay tới thư viện Santa Fe Public Library, nơi cho phép bất cứ ai cũng có thể sử dụng máy tính dưới 60 phút. Tim Greer, một quản lý ở đây, cho biết họ không thể thống kê bao nhiêu người vô gia cư ra vào mỗi ngày.

Giữa tháng 10, một người tự nhận là "ăn mày có phong cách" ở Paris (Pháp) cũng lên mạng chia sẻ câu chuyện về cuộc đời mình. Công cụ "kiếm cơm" của người này là một chiếc iPad và netbook MSI Wind u130. Ông rất rành các ứng dụng liên lạc như Skype, Google Voice, dùng laptop viết sách, xây dựng ứng dụng cho tablet và nhận xét: "Thật không đúng khi mọi người nghĩ ’vô gia cư’ có nghĩa là ’điên, lôi thôi, bẩn thỉu’. Sở hữu laptop không còn khó nữa. Còn sở hữu nhà thì sao? Thử kiếm tiền mua nhà xem. Và nói cho tôi biết khi nào bạn đầu hàng".

homeles
"Bóng ma đường phố Santa Fe" Daniel Goodreau.
homeles01
homeles02
homeles03
Charles Pitts cập nhật Facebook ở bất cứ đâu.
homeles04
Ăn mày chơi game trên iPad ở Trung Quốc.
homeles05
homeles06
Hình ảnh nổi tiếng được chia sẻ trên trang Gizmodo.
homeles07
homeles08
homeles09
homeles010
Ăn mày sử dụng Wi-Fi giữa phố.

(theo vnexpress)

Hãy mĩm cười và bước tiếp. NINA
Quay về đầu
Haibienhoa Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 19 Feb 2011
Địa chỉ: Biên Hòa
Status: Offline
Points: 7
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Haibienhoa Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 23 Apr 2011 lúc 4:54pm

HỘT VỊT LỘN CỦA MÁ

TT - Tôi đã bao nhiêu lần định viết ra chuyện về má tôi, định nói thật nhiều với tất cả niềm thương yêu và kính trọng nhưng chắc là không bao giờ đủ. Hôm nay tôi muốn kể về hột vịt lộn của má.

Lúc tôi mới bắt đầu biết đọc, biết viết thì gia đình tôi từ trước đó đã quá nghèo nếu như không muốn nói là thiếu ăn. Ba tôi bị bệnh đau bao tử hành hạ triền miên từ lúc nào tôi chẳng biết nữa. Trước đây ông nguyên là dân quân tự vệ chế độ cũ, không giúp gì nhiều cho kinh tế gia đình, sau ngày giải phóng lại đeo theo bên mình cái ách bệnh tật. Một tay má tôi lo cho bảy anh em chúng tôi ăn học. Má bán gà vịt dạo trong nội thị cách nhà tôi khoảng 6km, hằng ngày má phải cuốc bộ vài chục cây số đi về, vậy mà tôi chưa hề nghe má than thở một lời.

Đến bữa ăn, anh em chúng tôi hết đứa này đến đứa khác chán ăn, bỏ bữa làm reo với má. Bởi thức ăn thường là khoai mì độn cơm (khác với cơm độn khoai mì như những nhà nghèo khác) và một chén mắm kho quẹt hoặc khá hơn thì một chén xì dầu dầm với quả trứng gà hoặc vịt tình cờ đẻ rớt mà má để dành không bán...

Đã vậy chúng tôi còn tranh nhau xin tiền má để được đóng trước các loại tiền từ nhà trường. Những lúc như vậy má thường im lặng nhìn chúng tôi mà rưng rưng... Ăn uống thiếu thốn nên anh em chúng tôi đứa nào cũng ốm nhách và xanh lè, nhưng ơn trời chúng tôi rất ít bệnh tật và ham học. Cứ tối đến, đứa lớn dạy đứa nhỏ học xong mới đến lượt mình học. Những lúc quây quần như vậy tôi thấy ánh mắt má vui lạ thường. Vui, má cũng rưng rưng... Má hay ao ước “ngày mai trúng mánh bán được nhiều gà má sẽ mua mấy lạng thịt kho cho bây ăn”. Nhưng tội nghiệp má tôi, cái “ngày mai” của má quá ít khi xảy ra...

Một buổi tối sau giờ học má kêu tôi xuống bếp khóa trái cửa và xòe ra một hột vịt lộn nóng hổi:

- Má cho con, đừng để mấy anh chị biết.

Tôi như muốn hét lên vì sung sướng, má bụm miệng tôi:

- Con ốm yếu nhất nhà, má bồi dưỡng, con ăn xong rồi hãy lên nhà trên.

Tôi hạnh phúc vì nghĩ mình được má thương nhất nhà! Bẵng đi vài tháng sau, một bữa Cu Ty, em út, chạy lại bàn học của chúng tôi và xòe tay ra khoe một hột vịt lộn!

- Má thương em nhất, vì em ốm yếu nhất nhà!

Mấy anh em nhìn nhau, rồi quay sang nhìn má, má lặng đi rưng rưng:

- Má thương các con hết, thương bằng nhau hết nhưng má không thể mua cùng một lúc bảy quả trứng cho các con được.

Bây giờ chúng tôi mỗi đứa mỗi nơi xa quê hương lập nghiệp, con cái đề huề ít có dịp gặp nhau nhưng nhắc đến hột vịt lộn của má ai cũng ngậm ngùi nhớ má, nhớ cái thời thơ ấu gian khổ mà nhiều cảm xúc.

                                                                         tác giả: Lê Kinh Tài
sống trong đời sống cần có một tấm lòng...
http://www.facebook.com/profile.php?id=100005167716599
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 23 Apr 2011 lúc 6:19pm
Cháu gái tui, có lần con nó bệnh, nó nói với tui :
- Chú, nhờ làm mẹ, con mới biết hồi đó mẹ con thương con là dường nào...
Quay về đầu
thynu Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member


Gia nhập: 04 Mar 2011
Status: Offline
Points: 5
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn thynu Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 9:58pm


Thơ vui (không biết của ai?)

Có mt ông chng kia cưới v mi được có vài tháng đã phi lên đường đi công tác xa sáu tháng mi v. Ðược 5 tháng, bà v nhà đã lâu không gn chng nên đâu chu ni... bèn gi cho ông chng lá thư vi ni dung như sau:

Ðám rung hai b đu mông
Lâu ngày không cy vn đ không
Nước non vn đ, c mc tt
Nh người cày h có được không?

Ông chng đc xong hiu ý, va tc va s nên vi vàng viết thư tr li lin:
Ðám rung hai b là ca ông
Cho dù không cy vn đ không
Mùa này không cy ch mùa khác
Nh người cày h chết vi ông.

Thơ v gi tiếp:
Rung đ lâu ngày c b không
H đi thu đến sp lp đông
C xanh cũng lnh dn héo úa
Th cày đy ry chng tính công.

Thư người chng gi :
Biết là rung lâu ngày trng không
C di um tùm mc mênh mông
Nhưng mà ti nó cày t lm
K thut thua Ông, có biết không ?

Bà:
V mt k thut tôi thích ông
Nhưng mà th lc ráng nghe không
Ông cày gì đ mau mt quá!
Nhiu kiu, nhiu pha tôi tha lòng.

Chng:

Uh...mt k thut đã lu thông
Riêng phn th lc vn không xong
Thôi thì đành phi qua Hàn Quc
Mua sâm b lc có được không?

Gi ri nhưng ông chng vn thy không n nên gi tiếp
Tui đi Hàn Quc bà không
Mt tháng s v bà khi mong
Nhưng đng léng phéng cày vi cy
Tui mà biết được chết nghe không

Tui v khi y s hóa Long
Làm tròn bn phn ca người chng
Ngày cày đêm cy không ngưng ngh
Cho bà tho sc tho ước mong

Bà v nói vi anh chng:

Rung ông không cy c đ không
Bày đt đi Hàn vi hoá Long
Rung đang hết nước làm sao cy
By gi còn nước cy cho xong.

Anh chng cũng không chu, gi li cho

bà v:

Cái gì ca ông là ca ông
Rung ông khô nước thì mc ông
Mùa này không cy thì mùa khác
Cày cy lung tung chết vi ông.

Bà v:

Rung vn nơi này quá mênh mông
Sao chng gieo đi kiếm vài đng
Ông dzìa vn đó chi mà ngi
Mùa ông thu hoch khi tn công.

Chng:
Này này ông nói có nghe không
Rung ông ông k c chơi ngông
Khi nào ông rnh ông gieo ging,
Còn không, k khác cm cho trng.

Bà v chu hông ni... gi tiếp:

Ông à .. c di lên quá mông
Dân cày quê mình c không
Thôi tui làm phước cho h cy
Ông v thu hoch .. thế là xong.

ông chng càng tc gin hơn:

C di có mc lên quá mông
Thì bà vn c phi đ không
Ông mà biết được bà cho cy
Ông v nh sch thế là .. xong.

Bà gi
Rung gi lúa đã cao ti mông
Nhưng mà thu li vn chưa thông
Quê mình gi nhiu người nhàn ri
Kêu h thông giùm có được không?

Chng đáp:

Chưa thông thì c đ cho ông
Ngày đêm ông vn đang luyn công
Thu li mun thông là chuyn nh
Ông v ngày thông .. đêm cũng thông!!!

Ông thòng thêm 1 câu:

Ông v mà rung đã được thông
Thì bà ch có chết dzí ông
Không thèm cày cy mà ch gi
Ð xem thng nào dám cy không?

Bà v nghe ông chng nói thế mng quá tiếp li như sau:
a, nghe ông nói tui quá mong
Ch ngày ông v đc cho thông
Rung tui m sn ch ông cy
Ông mun lúc nào là tuỳ ông.





Đã được chỉnh sửa bởi thynu - 24 Apr 2011 lúc 9:59pm
Quay về đầu
 Trả lời bài  Trả lời bài  Trang  <12345 7>
  Share Topic   

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống

Forum Software by Web Wiz Forums® version 11.03
Copyright ©2001-2014 Web Wiz Ltd.

Trang này được hoàn thành trong 0.406 Giây.