[Diễn đàn] [Diễn đàn] > Thư Giãn Cùng Rau Sạch > Những Câu Chuyện Vui
Điều lệ sinh hoạt   Có bài mới Có bài mới Kênh RSS - Đọc khi rảnh
  Tìm kiếm trong diễn đàn   Events   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập


HƯỚNG DẪN ĐƯA HÌNH ẢNH LÊN DIỄN ĐÀN - 08.2018


VĂN HÓA - QUY TẮC ỨNG XỬ VÀ NỘI QUY DIỄN ĐÀN RAU SẠCH

Đọc khi rảnh

 Trả lời bài  Trả lời bài  Trang  <1 32333435>
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề  Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 27 Oct 2016 lúc 10:31am
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 27 Oct 2016 lúc 10:33am
Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn.
Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.
Khi cái lon gần đầy thì nó biến mất, chập sau thấy nó lại có mặt thập thò trước quán tiếp tục. Bàn tôi ngồi thì đứa bé không bao giờ quan tâm tới, vì mỗi sáng tôi chỉ đủ tiền uống 1 ly xây chừng vì tôi cũng nghèo cải tạo mới về sáng nhịn đói ngồi uống cà phê đen như một cái thú hay một cái tật không bỏ được.
Cứ thế, mà hơn một năm tôi mới quen được và tìm hiểu chút ít về hoàn cảnh gia đình của đứa bé. Tôi cố tình làm quen với thằng bé nhờ hôm ấy trời mưa, thằng bé đứng nép vào trong quán. Thằng bé đứng nép vào ngày càng sâu hơn trong quán vì mưa ngày càng lớn chỉ cách tôi chừng độ nửa thước. Tôi vói tay kéo nó ngồi xuống bàn và hỏi nó có thích uống cà phê không ?
Thằng bé lắc đầu lia lịa và nói không uống. Tôi hỏi nó làm gì ngày nào cũng ra đây? và hiện sống với ai? Thằng bé như đoán được rằng: tôi chỉ là người khách ghiền cà phê nặng nên hàng ngày đóng đô ở đây nên nó cũng trả lời nhanh nhẹn rằng: 
- “Con sống với ba má con, Ba con đi làm xa còn Má con đi phụ buôn bán ở ngoài chợ…”
Tôi hỏi tiếp:
- “Còn con có đi học không ?”
Thằng bé nói:
- “Con không có đi học… con ở nhà phụ với má nuôi heo…”…
Đó là lý do để nói lên sự hiện diện hằng ngày của nó nơi quán ăn nầy. Nghe thằng bé nói như thế, tôi nói với chị chủ quán ăn giúp cho nó lấy những cơm và thức ăn thừa, và cũng từ đó nó không còn đứng lúp ló ngoài cửa quán nữa. Và nhờ tánh tình hiền hậu thật thà chị chủ quán cho nó vô phụ dọn bàn đề lấy thức ăn dư mang về và cho nó ăn uống để phụ việc. Từ đó tôi và nó gần gũi nhau hơn và thân với nhau lắm.
Có lần thằng bé hỏi tôi:
- “Chú làm nghề gì vậy hả chú?”
Tôi chỉ trả lời ngắn gọn là ” Chú đang làm thinh”.
Đúng vậy mới cải tạo về mà, vợ con thì đã theo bên ngoại vượt biển hết rồi, nghe đâu đã định cư bên Úc, nay về ở với mẹ già ngày 1 buổi cà phê hai bữa cơm độn qua ngày.
Thời gian ngột ngạt chậm chạp trôi qua, may mắn vợ chồng tôi đã bắt liên lạc được với nhau. Thế là những bữa cơm không còn ăn độn khoai củ hay bo bo nữa nhưng vẫn quen cữ sáng cà phê quán gần nhà. Không biết chị chủ quán có bỏ bùa mê hay tôi ghiền chỗ ngồi mà không bữa nào vắng tôi.
Một hôm, tôi đề nghị theo thằng bé về nhà nó chơi cho biết vì nó nói ở cũng gần không xa lắm. Thấy nó do dự và tỏ vẻ sợ sệt, tôi biết ngay nó đang giấu giếm điều gì. Thương nó lắm, tôi dúi tiền cho nó hoài. Mấy hôm sau tôi lẳng lặng đi theo nó khi nó mang cơm và thức ăn dư về nhà buổi trưa.
Khi thấy nó lủi vô một cái chòi nhỏ xíu thì tôi thật sự không ngờ.
Đứng dưới gốc cây Gòn cách nhà nó không xa tôi thầm nghĩ, nhà chút xíu như vậy gia đình 3 người ở thì chỗ đâu mà nuôi heo. Tôi đang đứng suy nghĩ đốt cũng hết mấy điếu thuốc thì thằng nhỏ lục tục xách lon xách nồi đi ra quán để thu dọn thức ăn buổi chiều. Đợi thằng bé đi khuất tôi lò mò đến nơi mà hồi nẫy nó vào. Đến đó mới nhìn rõ thì thật ra đâu có phải là nhà, một lõm trống được che dựng lên bằng những phế liệu đủ loại muốn chui vào phải khom mọp xuống. Nghe thấy có tiếng chân dừng lại, có tiếng đàn bà vọng ra hỏi. Tôi trả lời là đi kiếm thằng Tuất, thì nghe giọng đàn ông cho biết nó vừa đi khỏi rồi, và hỏi tôi là ai, mời tôi vào….
Vừa khom người chui vào tôi mới thật sự không ngờ những gì hiển hiện trước mắt tôi.
Người đàn ông hốc hác cụt hai giò tuổi cũng trạc tôi nhưng trông yếu đuối, lam lũ và khắc khổ lắm. Một người đàn bà bệnh hoạn xác xơ cả hai đang ăn những thức ăn thừa mà thằng bé vừa mới đem về. Vừa bàng hoàng, vừa cảm động vừa xót xa, nước mắt tôi bất chợt tuôn rơi mặc dù tôi cố nén…
Từ đó, tôi hiểu rõ về người phế binh sức tàn lực kiệt sống bên người vợ thủy chung tảo tần nuôi chồng bao năm nay giờ mang bịnh ác tính nặng nề thật đau xót. Tôi móc hết tiền trong túi biếu tặng và cáo lui.
Về đến nhà tôi vẫn mãi ám ảnh hoàn cảnh bi thương của gia đình thằng bé mà tôi bỏ cơm nguyên cả ngày luôn. Sáng hôm sau ra uống cà phê, thằng bé gặp tôi nó lấm lét không dám nhìn tôi vì nó đã biết trưa hôm qua tôi có tới nhà nó. Nó thì tỏ vẻ sợ tôi, nhưng tôi thực sự vừa thương vừa nể phục nó nhiều lắm. Tôi kêu nó lại và nói nhỏ với nó tại sao không cho tôi biết. Tội nghiệp nó cúi đầu im lặng làm lòng tôi thêm nỗi xót xa. Có khách kêu trả tiền, như có cơ hội né tránh tôi nó chạy đi dọn bàn và tiếp tục công việc thu dọn thức ăn. Hèn gì sau này nó để thức ăn dư phân loại đàng hoàng lắm. Tội nghiệp hoàn cảnh của thằng bé mới mấy tuổi đầu mà vất vả nuôi cha mẹ theo khả năng chỉ tới đó.
Cha là một phế binh cũ trước 75 cụt hai chân, mẹ thì bị bệnh gan nặng bụng phình trướng to khủng khiếp và cặp chân sưng vù lên đi đứng thật khó khăn, nước da thì vàng mét như nghệ. Thằng bé là lao động chánh trong gia đình, nó có hiếu lắm. Từ đó tôi thường cho tiền đứa bé mua bánh mì cơm gạo về nuôi cha mẹ.
Vợ tôi làm thủ tục bảo lãnh tôi sang Úc. Ngày tôi đi tôi đau xót phải để lại hai nỗi buồn, đó là để mẹ và em gái lại quê nhà và không còn cơ hội giúp đỡ thằng bé nữa.
Sang Úc định cư, tôi sống tại tiểu bang Victoria mấy năm đầu tôi hết sức cơ cực vì phải vật lộn với cuộc sống mới nơi đất mới và đối với tôi tất cả đều mới mẻ và xa lạ quá. Từ ngôn ngữ đến thời tiết đã làm tôi lao đao không ít. Thỉnh thoảng tôi gởi tiền về nuôi mẹ và em gái không quên dặn em gái tôi chuyển cho thằng bé chút ít gọi là chút tình phương xa.
Mấy năm sau tôi về thăm gia đình, tôi có ghé tìm thằng bé thì nó không còn lấy thức ăn trong quán đó nữa. Tôi mới kể rõ hoàn cảnh thằng bé cho chị chủ quán biết. Chị chủ quán đôi mắt đỏ hoe trách tôi sao không cho chị biết sớm để chị tìm cách giúp gia đình nó. Tôi chỉ bào chữa rằng tại thằng bé muốn giấu không cho ai biết! Tôi ghé vội qua nhà thằng bé thì mới hay mẹ nó đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan. Chỉ còn chèo queo một mình ba nó ở trần nằm một góc trông hết sức thương tâm. Hỏi thăm thì mới biết nó đã xin được việc làm đi phụ hồ kiếm tiền về nuôi cha.
Chúa nhật tôi tới tìm thằng bé, chỉ mới có mấy năm mà nó đã cao lớn thành thanh niên rất đẹp trai duy chỉ đen đúa vì phơi nắng để kiếm đồng tiền.
Tôi dẫn nó trở ra quán cà phê cũ, thấy nó hơi ái ngại, tôi trấn an là bà chủ quán tốt lắm tại không biết được hoàn cảnh gia đình nó. Ra đến quán ăn chị chủ quán năn nỉ nó về làm với chị, dọn dẹp và bưng thức ăn cho khách nhẹ nhàng hơn đi phụ hồ và chị sẽ trả lương như đang lãnh bên phụ hồ, tối về thức ăn thường bán không hết chị cho đem về nhà dùng khỏi phải mua hay đi chợ. Lần đầu tiên tôi thấy nó khóc, chị chủ quán cũng khóc theo làm tôi phải đứng dậy bỏ ra ngoài để khỏi phải rơi nước mắt vì chịu không nỗi.
Thằng Tuất vừa khóc vừa nói: 
“Sao ai cũng tốt với gia đình con hết đó, nhưng vì con đang làm phụ hồ cho anh Năm, anh ấy cũng tốt lắm giúp đỡ gia đình con nhiều lắm, sáng nào cũng mua cho ba con gói xôi hay bánh mì trước khi tụi con đi làm. Con cũng mang ơn ảnh nhiều nên con không thể nghỉ được, con xin lỗi”.
Không biết thằng Tuất nó nói thật hay nó ái ngại khi quay về chỗ mà ngày nào cũng cầm cái lon chầu chực trút đồ ăn dư về nuôi cha mẹ. Phải thông cảm nó, phải hiểu cho nó, phải cho nó có cái hiện tại và tương lai tốt hơn, đẹp hơn ngày trước. Chị chủ quán vừa gạt nước mắt vừa nói “Bất cứ lúc nào con cần đến cô thì con đừng ngại, cho cô biết nhé “…
Đời nầy cũng còn có những hoàn cảnh bi đát ít ai biết đến, và cũng có những đứa con xứng đáng như thằng Tuất. Ngày về lại Úc, tôi đến biếu hai cha con nó hai triệu đồng, thấy nó và ba nó mừng lắm tôi cũng vui lây. Không biết phải giúp gia đình nó như thế nào, tôi chụp hình ba nó, photo giấy tờ ba nó đem về Úc gởi cho Hội cứu trợ thương phế binh bị quên lãng trụ sở ở Sydney. Mấy tháng sau nhận được thư ba thằng Tuất viết qua, ông quá vui mừng khi được Hội bên Úc giúp đỡ gởi tiền về, ông cho biết suốt bao nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế binh của ông còn có người nhớ đến.
Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.
Minh Tạo
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 27 Oct 2016 lúc 2:25pm
Nếu có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em!

NEU CO KIEP SAU
Anh một chàng sinh viên nghèo. Làm thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. 
Em tiểu thư cành vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin. 
Lần đầu tiên về quê đến cây tỏi tây và cây hành em cũng không phân biệt được.

Anh gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám bạn, mải mê làm đổ cốc coca lên váy trắng. Ngượng ngùng anh đưa em áo khoác che vết loang . Giây phút ấy em mãi không quên anh .
Bốn năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền anh đâu có nhận, anh nói anh không làm được cho em thì thôi…

Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học, thôi mà. 
Nhưng em đã quyết định theo anh. 
Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời
Nên vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà tồi tàn của anh. Rồi em mang thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm. Anh thương em, đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ.

Thế rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả mọi việc đều trông cậy vào em. 
Bố mẹ em thương đến đón em về nhưng em từ chối. Chữa bệnh cho anh, em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng cũng hết. Bố mẹ em thấy con khổ lại cho tiền.
Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê, em làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. 
Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm. 
Đi chợ mặc cả, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người phụ nữ khác.

Bác sĩ bảo chồng bà không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày vẫn bóp chân cho anh , hi vọng một phép màu sẽ đến. Ngày ấy em nghe có một bác sĩ châm cứu giỏi. Em đèo xe 50km đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày nắng ngày mưa ngày lạnh ngày nóng.
Anh nhìn em khóc: Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh.

Một năm sau phép màu đến thật, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận được giải thưởng quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm nay
Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình ba năm, anh do dự, em nói: phải đi, cơ hội không đến hai lần.
Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa…Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu. 

Pháp là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. 
Em chỉ mỉm cười đáp lại: em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, 
vì một việc thế này em không sợ mất anh.
Ba năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. 
Nhưng vừa xuống xe anh đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh về mà ra đón, em trả lời: 
Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe từ sân bay về là em không bỏ qua chuyến nào.

Anh chỉ khóc mà nói: nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em,
tình yêu của em làm anh đau lắm đau lắm, tình yêu của em quá nhiều khổ đau…
Em đáp trả lời anh: tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. 
Tình yêu như một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng hạt sen có cái nhụy sen rất đắng. 
Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh 
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 29 Oct 2016 lúc 4:40pm
.
Một kinh nghiệm sống:Cái nết đánh chết cái đẹp!


.


Vợ xấu

image
Thời còn đi học, thất tình một nữ sinh viên xinh đẹp, tôi “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học.  Tôi đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Tôi quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt.
Ngày tôi đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì tôi vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Hân, người đứng tên chung thiệp cưới với tôi có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niệm “vợ đẹp của người”, tôi “chấm” Hân ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, vén khéo và nhất là nấu ăn ngon.

Gia đình hai bên đều khá giả, chúng tôi được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình tôi. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà, tôi thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm...
Hân không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Hân lên tiếng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi cự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Hân. Ba mẹ tôi vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực tôi, mắng mỏ Hân thậm tệ. Một lần, trong lúc cự cãi, mẹ tôi đã nói: “Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy mày. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”.

Hân nhìn tôi, tôi đắc thắng xác nhận: “Tôi cưới cô về để có người đẻ con và chăm sóc ba mẹ tôi thôi”. Không ngờ, Hân vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, ba mẹ tôi và tôi nghĩ Hân chỉ thách thức. Hân có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Hân ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của ba mẹ, hai em gái tôi và cả tôi. Tôi nghĩ, nhớ con Hân sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian.

Sáng hôm sau, gia đình tôi nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước. Trước đây, chuyện cơm nước do mẹ tôi phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Cưới Hân về, mọi việc đều dồn cho cô ấy. Mẹ tôi quen thong dong năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ đi làm mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để phụ mẹ tôi. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái tôi, bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi vẫn khóc ngầy ngật đòi mẹ. Cả nhà rối tung lên! Tôi điện thoại cho Hân, cô ấy không bắt máy. Tôi điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Tôi nhắn với cô ấy là tôi sẽ ly dị Hân, cô ấy hét vào máy: “Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha biếng nhác nhà anh”.

Tôi vào cơ quan, không ngờ Hân đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan, thông báo sẽ ly hôn với tôi. Hân là một kỹ sư giỏi, mẫn cán và nhất là rất cương quyết trong mọi tình huống công việc, nên với hôn nhân cô ấy cũng vậy. Chuyện tôi trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Hân làm “đầy tớ không công” cho gia đình tôi mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Hân với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn lên tòa án. Mọi người đều đứng về phía Hân.

Suốt ngày tôi tìm cách nói lời xin lỗi với Hân, không ngờ gương mặt Hân giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Hân lạnh lùng: “Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gia đình tôi. Tôi đã 40 tuổi rồi.” Thế là tất cả tắt tịt! Hân đã nhờ người bạn luật sự đẩy nhanh tiến độ ly hôn.
Ở tòa Hân dứt khoát nếu tôi muốn nuôi con Hân cũng không cản, bằng lòng nhường quyền nuôi con cho tôi. Thú thật, mấy tháng không có Hân gia đình tôi như địa ngục, con gái tôi như gánh nặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Tôi biết Hân nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà tôi, Hân không hề ghé lại thăm con một lần. Tôi lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Hân không tiếp. Vì vậy, gia đình tôi đành giao con cho Hân. Tại tòa, Hân đồng ý nhận con, chỉ cần tôi bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Hân chứ Hân không về nhà tôi lấy đồ đạc của con.

Ly hôn và nhận nuôi con, Hân chuyển công tác. Mỗi lần tôi điện nói nhớ con, Hân lạnh lùng: “Vậy chiều nay ông ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang sang nhà tôi trả lại!” Mất Hân rồi, tôi mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của tôi và cả trong căn nhà rộng lớn của ba mẹ tôi. Cả tôi và gia đình tôi đều lầm khi nghĩ tôi đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao ở cán. Với một phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lãnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường.

Tôi đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ tôi mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu “Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết trân trọng, yêu thương”.
Nguyen
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 18 Nov 2016 lúc 10:48am

Tình Chó.

Lúc qua ở bên Tây, thỉnh thoảng tôi về thăm mẹ ở tỉnh xa. Mẹ nuôi chó. Thấy mẹ cưng quỷ chó, tôi cũng phải nể nang nó ra mặt. Tôi mạnh dạn đưa tay vuốt ve đầu nó nói vài ba câu xã giao cho ra vẻ có tình (để làm vui lòng mẹ). Nhưng tôi nói tiếng Việt nó chẳng hiểu gì cứ sủa gâu gâu. Mẹ bảo phải nói tiếng Tây. Tôi chột dạ, lỡ nói không đúng văn phạm, chắc nó chẳng hiểu. 



Trong phòng khách, con chó được ngồi một vị trí ưu tiên nhất, đó là chiếc ghế bọc nệm gần mẹ tôi. Trong phòng ăn, nó cũng chiếm một vị trí gần bà chủ nhà.
 
Thức ăn của nó được nấu riêng, không phải là thứ dư thừa. Mẹ tôi gọi nó là Bu (viết theo chữ Pháp là Bou). Cái tên dễ gọi không lôi thôi như Jean Louis David, hay Jonathan. 

Tối ngủ, mẹ nói Bu qua ngủ với mẹ, còn phòng nó để dành cho tôi. Đó một căn phòng có giường rộng dành cho khách, nhưng không có khách thì Bu chiếm ngự.
 
Căn phòng có mùi đặc biệt, dù thay áo gối ra giường khác sạch sẽ tươm tất, tôi vẫn ngửi được cái mùi kỳ lạ từ khi bước vào phòng. Đó chính là mùi của con Bu, nó khác với mùi của con người. Suốt cả một đêm tôi không thể nhắm mắt ngủ vì cái mùi này. 

Cuộc đời mẹ, từ những ngày ấu thơ, lớn lên lấy chồng cho đến nay, trải biết bao thăng trầm. Tôi ít dịp được ở gần mẹ, sau năm mười ba tuổi, mẹ đã đi buôn bán xa rồi.
 
 Tôi vào học nội trú trường bà sơ, kỷ luật nghiêm nhặt. Cuộc chiến tranh Việt Pháp đã làm rách nát mọi gia đình, trong đó có tôi.
Cha tôi đi kháng chiến chống Pháp, mẹ ở nhà buôn bán tần tảo với người Pháp (đôi khi lo tiếp tế cho cha tôi ở mật khu). Nhờ có học tiếng Pháp, mẹ làm ăn phát đạt.
 
 Mấy tấm hình của mẹ chụp ngày xưa, thấy mẹ rất đẹp. Có lẽ nhờ ở những ưu điểm ấy mà mẹ tôi sớm chịu những oan trái cuộc đời.
Tôi luôn ám ảnh, cho rằng một con người có ưu điểm, hay có may mắn hơn người khác thì phải bị thua thiệt ở mặt nào đó.
Tôi nhớ có lần gặp một bác lớn tuổi cho biết rằng mẹ cháu xưa kia đẹp lắm. Tôi thật xúc động, chỉ muốn ôm bác nói vạn lời cám ơn.
Tôi là một đứa con như muôn vạn đứa con khác, luôn mong muốn nghĩ rằng mẹ của mình là người đàn bà hơn người. Mẹ đẹp hơn người, giỏi hơn người, thông minh hơn người, nhưng, mẹ khổ hơn người. Nghĩ vô lý thật. 

Mỗi khi có tôi bên cạnh, mẹ kể chuyện đời xưa, những chuyện buồn khổ ám ảnh mẹ không nguôi. Tôi an ủi, mẹ ơi đừng nhắc những chuyện buồn nữa, sao mẹ không nhớ những chuyện vui. Mẹ lắc đầu, mẹ chẳng biết cái chi vui mà kể.
Thuở nhỏ năm lên mười tôi thuộc thơ TTKH, vì mẹ hay ngâm nga. Mẹ cũng ngâm lại bài thơ của cha tôi làm tặng mẹ khi hai người mới thương nhau, ngâm xong mẹ nói, thương vậy mà cũng bỏ đi. 

Đang lan man nghĩ ngợi, nửa đêm, con Bu bỗng chạy qua phòng tôi, có lẽ muốn chiếm lại giường ngủ. Nó nhảy phóc lên giường.
Tôi khiếp vía ngồi ngay dậy bật đèn sáng. Nó nhả vào cạnh tôi một khúc xương ống trắng hếu, lại gầm gừ nhìn tôi. Con này thật quá quắt, nó muốn đuổi mình đây.

Sáng mai tôi đáp xe lửa về Paris sớm, vì giận con Bu quá. Mẹ tôi hỏi sao không ở lại thêm. Tôi buột miệng: ngủ với chó hôi quá chịu không được.
Câu trả lời rất đúng sự thật, nhưng làm mẹ phẫn nộ. Mẹ giận dữ nói tao nhờ nó mà sống được đến ngày hôm nay, con cái có đứa nào chịu ở với tao, mi chê nó hôi tức chê tao hôi.
 Tôi ân hận đã lỡ lời. Tôi chào mẹ ra về, con Bu thấy thế, vì cũng không mấy ưa tôi, cứ đứng ở cửa sủa gắt lên. Đáng lẽ ra tôi phải vung tay nói muôn ngàn lời cảm tạ với Bu, rằng em đã thay mặt chị ở với mẹ, yêu thương mẹ, em đã giúp thêm nghị lực cho mẹ sống với đời này, chị biết em là con người hóa kiếp chó, em nhiều tình cảm đối với mẹ, mẹ bảo gì em cũng vâng lời, không hề tỏ ý kiến trái lời mẹ, em là đứa con ngoan ngoãn nên được mẹ thương yêu nhất nhà. Tôi thầm thì nói với Bu khi ngồi trên chuyến xe lửa tốc hành trở về. Ừ! Ừ nhỉ, tôi sẽ viết cho nó bức thư dài tạ lỗi. Nhưng về đến nhà, công việc dồn dập trước mắt, tôi lăn vào cuộc sống mệt mỏi và quên bức thư tha thiết dự tính viết cho Bu. 

Mẹ tôi giam giữ quá nhiều cay đắng trong lòng, chỉ cần một vết nứt nhỏ, niềm đau nỗi khổ ấy chợt vỡ ra, tuôn ào ạt. Mẹ viết cho tôi một bức thư dài nói về con chó của mẹ. Mẹ ca tụng nó như một đứa con nuôi hiếu thảo nhiều tình cảm, và kết luận nó là con chó nhưng tốt hơn con người.
 
 Những chuyến về thăm Việt Nam , mẹ đem Bu đi theo, mua cho nó một chỗ ngồi trên máy may. Mẹ không thể sống xa Bu.
Bu là điểm tựa tinh thần, là sự an ủi, là sự ve vuốt cho nỗi cô liêu hoang vắng đời mẹ. Mẹ quyết định về sống lại ở Việt Nam , vì theo mẹ, xứ Tây này ích kỷ quá, sống không nổi. 

Năm vừa qua, vào nửa đêm, tôi bị đánh thức dậy vì cú điện thoại gọi từ Sàigòn
cho biết mẹ đã chết rồi. 

Khi người mẹ của mình chết đi, mình như thế nào nhỉ? Muôn ngàn mũi kim châm chích vào thịt da mình, muôn ngàn tấn ân hận đè lên trái tim mình. Vé máy bay mua không kịp, tôi về trễ, không kịp giã từ mẹ, không kịp đưa mẹ vào lò thiêu xác. Không kịp gì cả. Nếu tôi suy nghĩ kịp, nếu tôi hành động kịp, cuộc đời tôi bớt tiếc nuối nhiều chuyện. 

Hôm tẩm liệm mẹ ở Sàigòn, dì tôi nói con Bu chạy vô chạy ra tru lên thảm thiết, người ta phải cột cho nó vành khăn trắng trên đầu. Nhìn tấm ảnh mẹ để trên quan tài bên cạnh vòng hoa phong lan màu tím, mẹ cười tươi dịu dàng. Mẹ đẹp quá. Mẹ vui lòng được chết trên quê hương mình sau nửa đời xa cách. 

Dì tôi nói chị mất thế mà yên. Sống khổ, nên chết là yên, là hạnh phúc. Chỉ có chết, mẹ mới được bình an. Tôi ôm bình tro mẹ trong tay nước mắt chảy dài, tự hỏi tại sao lúc mẹ còn sống, tôi không hề một lần nào ôm mẹ trong tay. Tôi xa cách mẹ và mẹ xa cách tôi. Mới đó mẹ chết rồi. Tôi ngơ ngẩn lảm nhảm. Đất vẫn quay, trời vẫn có ngày có đêm, xe vẫn bóp còi inh ỏi trên đường phố Sàigòn, chỉ có mẹ là chết. 

Tôi không bao giờ gặp mẹ trên cuộc đời này nữa. 

Hôm tôi về đến nhà Sàigòn, con Bu chạy ra nhìn tôi, đôi mắt đen láy chăm chú nhận diện quen biết,
vẫy đuôi mừng rỡ. Cả nhà ngạc nhiên, tôi cũng ngạc nhiên, sao nó còn nhớ tới mình.
Bu nhớ chứ, nó nhớ tôi là con của mẹ, người đã sống cùng với nó như hình với bóng.
Mẹ tôi bỏ nó ra đi mãi mãi không về. Mấy ngày sau khi mẹ mất, nó bỏ ăn nằm ủ rũ trong góc nhà. Khi tôi về, bỗng dưng nó quấn quít bên cạnh tôi.
 Tôi ngồi đâu, Bu cũng lẩn quẩn theo ngồi bên cạnh. Ai bảo gì cũng mặc, chỉ có tôi bảo nó mới nghe lời. Các dì bảo con chó khôn thật, vì tôi giống mẹ. Máu huyết tôi là máu huyết mẹ, Bu hiểu điều ấy hơn ai hết, và trong thâm tâm nó, hy vọng rằng tôi sẽ nuôi nấng nó thay mẹ tôi (có thể nó quên chuyện đã từng dọa nạt tôi trong đêm khuya). 

Buổi tối, không ngủ được, vào nửa đêm, tôi bật đèn ngồi dậy. Bu nằm dưới chân giường đưa đôi mắt đen buồn thảm nhìn tôi.
Đôi mắt nó ướt như vừa mới khóc. Tôi không ngủ, nó cũng không, cả hai chúng tôi đều nhớ mẹ. Tôi đưa tay vuốt đầu Bu, nó dụi đầu vào tay ư ử ra chiều cảm động.
 
Bu thè lưỡi liếm vào chân tôi, cử chỉ Bu thường làm với mẹ, chiếc lưỡi mềm mại của Bu thật trìu mến. Tôi thương mẹ quá, tôi thấu hiểu tại sao Bu chiếm được tình thương của mẹ. Có khi nào tôi ôm chân mẹ như thế chưa. Bu đã hôn lấy bàn chân gầy ốm tật nguyền của mẹ mỗi ngày, mỗi đêm khi mẹ mất ngủ. Tôi đau đớn ân hận. 

Tôi bảo nó lên giường nằm bên cạnh. Mẹ nói đúng, Bu xứng đáng hơn tôi. Có lẽ mẹ tôi ở nơi nào đấy, đang mỉm cười với con gái, biết tôi thương yêu Bu như mẹ đã thương yêu nó. Điều này chắc chắn mẹ vui lòng lắm. 

Khi đến tòa lãnh sự Pháp để lo giấy tờ khai tử cho mẹ, tôi bị làm khó dễ ở cổng gác với nhân viên Việt Nam , lý do hôm nay đông khách, để lần khác.
 
Tôi xin trực tiếp nói chuyện với nhân viên sứ quán người Pháp, chẳng đặng đừng, họ cho tôi vào. Trong văn phòng dịch vụ, không thấy có bóng khách nào ngồi chờ.
 
Anh Tây trẻ ra bắt tay chào mời ngồi đàng hoàng. Chị đầm lo giấy tờ, nhanh chóng đưa giấy xin ký tên vào tờ khai. Chị đầm nói, mấy bà lớn tuổi về đây ở đều bị chết sớm, không khí ở đây rất độc vì dơ bẩn.
 
Trong cử chỉ nói năng của tây đầm ở tòa lãnh sự, họ xem tôi là người đồng hương. Tôi cũng nhận thấy có điều thân ái giữa họ và tôi, điều này tôi khó tìm ra được ngay, khi tiếp xúc với đồng bào trên cố hương mình.
 
 Một cảm giác nhói đau trong trái tim, tôi tự hỏi nơi nào là quê hương thực của mình, Pháp hay Việt Nam ? Tôi nhìn xung quanh tòa nhà lãnh sự, không khí thoáng mát hơn ngày ấy, ngày mà gia đình tôi lo lắng khép nép, e dè hồi hộp vào làm giấy tờ xin đi ra khỏi xứ sở này.
 
 Ngày ấy, tôi người Việt Nam . Hôm nay, tôi vào đây với thái độ ung dung của một công dân Pháp, được đối xử lịch sự thân tình. Tôi là người gì, Pháp hay Việt? Lúc ở Tây, tôi sống giữa những kẻ khác chủng tộc. Về Việt Nam , tôi thấy mình không hẳn là người Việt. Đó là sự mâu thuẫn rắc rối khá đau lòng.

Tôi sắp sửa trở về Pháp, thấy tôi lăng xăng dọn dẹp áo quần, hình ảnh mẹ vào vali, Bu như cảm thấy một điều gì đó, nó quấn vào chân tôi không rời.
 
Tôi ở nhà bếp nó chạy xuống bếp, tôi lên nhà trên nó chạy lên theo sau bám sát, thỉnh thoảng Bu ngẩng đầu nhìn tôi thắc mắc. Đôi mắt Bu lạ lùng, đôi mắt đen tuyền long lanh và thắm đẫm dịu dàng, đẹp hơn cả mắt người. Mẹ ơi, bây giờ con mới hiểu tại sao mẹ yêu quý Bu đến thế.
 
Tôi lặng người nhìn đôi mắt tha thiết. Ngày mai tôi đi, không thể đem nó theo cùng, tôi không thể cưu mang nó như mẹ tôi. Phải để Bu lại đây thôi.
 
Càng đến giờ ra đi, tôi càng lưu luyến nó, thứ tình cảm ủy mị này tôi chưa hề trải qua với người, nhưng với con động vật này, tôi biết mình cũng yếu đuối quá. Tôi tránh những cử chỉ vuốt ve, sợ làm nặng thêm cho nó, cho tôi, nỗi chia lìa. Bu là tình thương của mẹ, tôi thương nó chính là thương mẹ. Điều này tôi mới vừa nhận biết, tôi trả hiếu mẹ tôi quá muộn màng. Không kịp. 

Tôi và dì đang bàn tính chuyện nuôi nấng Bu. Dì tôi năm nay cũng già yếu, trí óc lẩn thẩn quên trước quên sau. Dì nói con Bu quen ăn sướng rồi, ở với dì ăn cực không biết nó có chịu được không. Mẹ sáng nào cũng cho nó bánh mì quết bơ, bơ nhiều ăn, bơ ít chê, nó thích ăn thịt bò chứ không ăn thịt heo, phải đi mua xương phở cho nó nhai. Tôi nói tập cho quen có gì ăn nấy, mẹ mất rồi, phải biết thân biết phận chứ. Tuy nói vậy, tôi không tránh khỏi xót xa. 

Buổi sáng lên phi trường, để tránh sự đau lòng của Bu, tôi nhờ người nhà đem hành lý ra xe trước, trong lúc Bu ăn điểm tâm sau bếp, tôi lẹ làng lén ra xe. Khi xe rồ máy, tôi nghe thấy tiếng sủa inh ỏi trong nhà, tiếng sủa tru lên gào thét. Xé lòng. 

Xe ngang qua ngôi nhà thờ có tro tàn của mẹ, nước mắt tôi chảy dài. Có một sinh linh bị hai lần tuyệt vọng, con Bu, một lần mẹ bỏ nó, một lần nữa tôi bỏ nó. Mẹ ra đi không bao giờ trở lại, còn tôi biết bao giờ trở lại xứ sở này, và lúc bấy giờ Bu còn sống chăng. 

Mẹ tôi, một người đàn bà cưu mang tất cả sự khốn cùng rách nát của chiến tranh, cưu mang gánh nặng nỗi nhục nhằn của một kiếp người. Nỗi cô đơn lạnh lẽo xứ người làm mẹ xác xơ, co quắp trước một thói đời ích kỷ, mẹ mất hết hy vọng. Mẹ hoang phế trong đời sống này. Mất quá khứ, mất hiện tại, vô vọng với người thân. Mẹ xa lánh mọi người, chỉ trừ nó, con chó./.

x

Lam Pham

05:24 (9 giờ trước)



Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 28 Nov 2016 lúc 6:05pm



Chiếc Ví Bị Đánh Rơi – Chuyện Tình Trên Cả Tuyệt Vời 


 (Huỳnh Huệ dịch)

  Tình yêu như của cặp đôi dưới đây có đẹp không? , thưa các Bạn. Có lẽ nhiều bạn sẽ đồng ý với người dịch là tình yêu chân thật không có tuổi – trên cả tuyệt vời-  và tự hỏi bao nhiêu người sẽ bỏ công như chàng trai nhặt được chiếc ví tình yêu trong câu chuyện.
http://o.aolcdn.com/dims-shared/dims3/GLOB/crop/3427x1815+0+2665/resize/604x327!/format/jpg/quality/85/http://o.aolcdn.com/hss/storage/adam/18312f51b76afe9abbd59e049afcc204/92631243.jpg
Một ngày đông lạnh giá, trên đường  đi bộ về nhà tôi nhìn thấy một chiếc ví bị đánh rơi. Tôi nhặt lên và nhìn vào trong ví xem thử có thông tin gì để gọi cho chủ nhân của nó. Trong ví chỉ có 3 đô la và một phong thư nhàu nát như thể đã nằm trong ví nhiều năm rồi.
Chiếc phong bì cũ nát và hoen ố đến độ chỉ có thể đọc được địa chỉ người gửi. Tôi bắt đầu mở lá thư với hy vọng tìm được chút manh mối. Lá thư đề năm 1924, được viết gần 60 năm về trước.
 
Image                                                          result for The                                                          lost wallet, a                                                          great love                                                          story
Lá thư được viết bằng nét chữ đẹp mềm mại của phụ nữ trên phong bì màu xanh da trời nhạt có in bông hoa nhỏ ở đầu góc trái. Đó  là một lá thư chia tay gửi Michael với nội dung  cô gái sẽ không thể gặp gỡ chàng trai được nữa vì bị mẹ cấm đoán. Nhưng cho dù như vậy, cô nói rằng sẽ yêu chàng trọn đời.
Lá thư ký tên Hannah.
Đó là một lá thư  đầy cảm xúc, nhưng chẳng có cách nào tìm ra chủ nhân – người nhận lá thư ngoài cái tên Michael. Có lẽ nếu tôi gọi cho bộ phận giải đáp thông tin, biết đâu chừng nhân viên trực tổng đài điện thoại có thể tìm ra số điện thoại có đăng ký địa chỉ trên phong thư nằm trong chiếc ví này.
“ Chào cô, “ , tôi bắt đầu, “ tôi có việc đặc biệt này muốn nhờ cô.  Tôi đang cố gắng tìm chủ nhân của cái ví tôi lượm được. Có cách nào cô giúp tìm số điện thoại cho địa chỉ viết trên cái bì thư  ở trong ví không?
Cô nhân viên bảo tôi trao đổi với người phụ trách, người này ngần ngừ một lát rồi nói: “ Vâng, có một số điện thoại đăng ký với địa chỉ đó, nhưng tôi không thể cung cấp số điện thoại cho anh. Với vẻ lịch sự, bà ấy nói thêm rằng bà sẽ gọi đến số đó, giải thích về chiếc ví lượm được và hỏi xem họ có muốn liên lạc với tôi không.
Tôi đợi vài phút thì nghe tiếng cô ấy : “ Có người sẽ nói chuyện với anh đây.”
Tôi hỏi người phụ nữ bên kia đường dây xem bà có biết ai tên Hannah . Bà có vẻ kinh ngạc: “ Ồ! Chúng tôi mua ngôi nhà này từ một gia đình có  người con gái tên Hannah. Nhưng đó là  chuyện 30 năm về trước!”
“Vậy bà có biết bây giờ gia đình đó sống ở đâu không?”  Tôi hỏi
“ Tôi nhớ là Hannah phải đưa mẹ vào một nhà dưỡng lão cách đây vài năm, “ Bà nói tiếp: “ Có lẽ nếu cậu liên hệ với họ, họ sẽ giúp tìm được con gái của họ”
Tôi cảm ơn họ và gọi tiếp. Người phụ nữ trả lời điện thoại cho biết rằng chính Hannah cũng đang sống trong một nhà dưỡng lão.
Toàn bộ chuyện này thật ngớ ngẩn, tôi thầm nghĩ. Vì cớ gì tôi lại dính vào một chuyện phiền toái đi tim chủ nhân của chiêc ví  bên trong chỉ có 3 đô la và một lá thư viết gần 60 năm trước?
Tuy nhiên, tôi vẫn gọi đến nhà dưỡng lão nơi mà họ nói là Hannah đang sống. Người đàn ông nhận điện thoại cho tôi biết Hannah đang sống tại đó.
Mặc dù lúc đó đã 10 giờ đêm. Tôi hỏi xem có thể đến đó thăm bà ấy không. “ Vâng, “ ông ta nói với vẻ hơi ngần ngại, “ nếu  anh muốn, giờ này có thể bà ấy đang ở trong phòng ban ngày xem TV .
Tôi cảm ơn và lái xe đến nhà dưỡng lão. Người bảo vệ và cô y tá chào tôi ở cửa. Chúng tôi lên tầng 3 của tòa nhà lớn này. Trong căn phòng sinh hoạt ban ngày, cô y tá giới thiệu tôi với Hannah.
Đó là một bà lão tóc bạc trắng, đáng yêu với nụ cười ấm áp và đôi mắt còn tinh anh. Tôi kể cho bà về chiếc ví nhặt được và đưa cho bà lá thư. Giây phút vừa nhìn thấy phong thư màu xanh da trời nhạt có bông hoa trên goc trái, bà thở một hơi dài và nói, : “ Này cậu, lá thư này là liên lạc cuối cùng của ta với Michael.”
Bà nhìn ra ngoài xa vắng, chìm trong suy nghĩ một lát rồi nói nhỏ, “ Ta đã yêu ông ấy biết bao. Nhưng lúc đó ta mới 16 tuổi và mẹ bảo ta còn nhỏ quá. Ồ, chàng thật đẹp trai, giống tài tử Sean Connery.
“ Phải rồi, “ , bà tiếp tục, “Michael Goldstein là người tuyệt vời. Nếu cậu tim được ông ấy, xin nói rằng ta thường nhớ đến ông. Và , “ bà ngập ngừng cắn môi, “ nói với ông ấy rằng ta vẫn yêu ông. Cậu biết không, “ bà nở nụ cười qua hàng lệ tuôn tràn trên đôi mắt, “ Ta không lập gia đình. Ta nghĩ chẳng ai có thể xứng đáng như Michael…”
Tôi cảm ơn và từ biệt Hannah. Tôi đi thang máy xuống tầng dưới cùng và khi ra cửa, người bảo vệ hỏi, “ Bà lão co giúp gì được cho cậu không?”
Tôi nói rằng bà cụ đã cho tôi một chút thông tin. “ Ít nhất tôi đã có cả họ tên. Nhưng tôi sẽ phải tạm buông chuyện này. Tôi đã dành gần trọn ngày tìm chủ nhân của chiếc ví  này rồi.”
Tôi láy chiếc ví ra, chiếc ví da giản dị màu nâu viền đỏ. Khi người bảo vệ nhìn thấy, ông ta nói, “Khoan đã! Đó là ví của ông Goldstein. Tôi biết chắc nó với viền màu đỏ tươi. Ông ta cứ làm mất chiếc ví này hoài. Tôi chắc là đã tìm thấy chiếc ví của ông ta  ở hành lang 3, 4 lần rồi. “
“ Ông Goldstein là ai? “, tôi hỏi  mà bàn tay cầm chiếc ví bắt đầu run rẫy
“Đó là ông lão ở tầng 8. Chắc chắn là ví của Mike Goldstein. Hẳn là ông lão bị rơi ví trong một lần đi dạo. “ Tôi cảm ơn người bảo vệ và vội vã trở lại phòng y tá. Tôi thuật lại lời của người bảo vệ. Sau đó chúng tôi trở lại thang máy và lên tầng 8. Tôi cầu nguyện sao cho ông Goldstein vẫn còn thức.
Trên tầng 8, cô y tá trực ở đó nói, “ Tôi chắc ông lão vẫn còn ở phòng sinh hoạt ban ngày. Ông thích đọc sách ban đêm. Ông lão thật đáng yêu. “
Chúng tôi đến căn phòng duy nhất còn sáng đèn nơi có một ông lão đang ngồi đọc sách. Cô y tá đến chỗ ông và hỏi có phải ông làm mất vi không. Ông Goldstein nhìn lên ngạc nhiên và đưa tay ra túi quần sau và nói, “ Ò, ví mất rồi!”
“ Cậu thanh niên này đã tìm được chiếc ví này và chúng tôi  không  biết nó có phải là ví của ông?”
Tôi đưa chiếc ví cho ông lão và ngay khi nhìn thấy nó, ông mỉm cười nhẹ nhõm: “ Phải chính là ví của tôi! Chắc là tôi làm rớt nó từ túi quần trưa nay. Tôi muốn tặng câu một chút làm quà. “
Dạ khỏi, cám ơn ông, “ tôi đáp. “ Nhưng tôi phải thú thực với ông là tôi đã đọc lá thư  với hy vọng tìm ra chủ nhân của chiếc ví. “
Nụ cười  bỗng tắt ngay trên khuôn mặt ông lão. “ Cậu đã đọc lá thư  à?”
Không chỉ đọc thư, tôi còn biết Hannah đang ở đâu.”
Mặt ông chợt biến sắc, “Hannah à? Cậu biết  bà ấy ở đâu sao? Bà ấy có khỏe không? Bà ấy vẫn xinh đẹp như trước? Xin cậu, làm ơn nói cho tôi biết, “ ông nói với vẻ thiết tha.
Tôi nhẹ nhàng đáp lại ông, “ Bà ấy khỏe, vẫn xinh đẹp như hồi ông  mới quen bà.”
Ông lão mỉm cười với vẻ mong đợi và hỏi, “ Cậu cho tôi biết bà ấy đang ở đâu. Tôi muốn  gọi cho bà ấy ngày mai.” Ông chụp lấy tay tôi, “ Cậu có biết, tôi đã yêu cô gái ấy nhiều đến độ khi lá thư đến, cuộc đời tôi xem như đã hết. Tôi đã không lấy vợ. Tôi nghĩ tôi  vẫn mãi mãi yêu cô ấy.”
“Ông Goldstein, đi với cháu”, tôi nói
Chúng tôi đi thang máy xuống tầng 3. Hành lang tối chỉ có một hai ngọn đèn đêm rọi ánh sáng lờ mờ cho chúng tôi đến phòng sinh hoạt ban ngày, trong đó chỉ có một mình bà Hannah đang xem TV. Cô y tá đi về phía bà.
Cô nói, “Hannah, “vừa chỉ vào Michael, đang đứng với tôi ở ngưỡng cửa. “ Bà có biết ông này không?”
Bà kéo chiếc kính trên mắt lên nhìn một lúc mà không nói một lời nào. Michael nói khẽ, như thì thầm, “ Hannah, là Michael đây. Bà có nhớ ra tôi không?”
https://banmaihong.files.wordpress.com/2016/11/168fd-hnbkfu5xqfpregx5u9vut4xxxl4j3hpexhjnof_p3ymrypkwj94qgrtdb3sbc6ky.jpg?w=468
Bà thở mạnh, “ Michael, Ôi trời, không thể tin được, Michael. Chính là anh, Michael  của Em! Ông lão chậm bước về phía bà; họ ôm nhau. Cô y tá và tôi bước ra nước mắt lăn dài trên má chúng tôi.
“ Thấy chưa, Ông Trời có mắt! Trời đã định thì duyên vẫn còn.”
Khoảng 3 tuần sau tôi nhận được cuộc gọi của nhà dưỡng lão đến văn phòng của tôi. “ Anh có thể đến vào Chủ Nhật dự đám cưới không? Michael  và  Hannah sẽ kết hôn.
Đó là một đám cưới đẹp với tất cả những người  ở nhà dưỡng lão diện thật bảnh để dự lễ. Hannah mặc một chiếc áo cưới màu be sáng trông rất xinh đẹp. Michael khoác một bộ com lê xanh đen rất phong độ tự tin. Họ nhờ tôi làm phù rể.
Nhà dưỡng lão cho họ căn phòng riêng. Nếu bạn muốn chứng kiến cô dâu 76 và chú rể 79 cái xuân xanh giống như đôi trẻ, bạn phải đến gặp đôi vợ chồng này.
Một cái kết hoàn hảo cho một chuyện tình dài gần 60 năm.
Có đẹp không? Tình yêu như thế có đẹp không? , thưa các Bạn.
.

Huỳnh Huệ dịch

Image result for The lost wallet, a                                                          great love                                                          story

The Lost Wallet, A Great Love Story!

As I walked home one freezing day, I stumbled on a wallet someone had lost in the street. I picked it up and looked inside to find some identification so I could call the owner. But the wallet contained only three dollars and a crumpled letter that looked as if it had been in there for years.
The envelope was worn and the only thing that was legible on it was the return address. I started to open the letter, hoping to find some clue. Then I saw the dateline–1924. The letter had been written almost 60 years ago.
It was written in a beautiful feminine handwriting on powder blue stationery with a little flower in the left-hand corner. It was a “Dear John” letter that told the recipient, whose name appeared to be Michael, that the writer could not see him anymore because her mother forbade it. Even so, she wrote that she would always love him.
It was signed, Hannah.
It was a beautiful letter, but there was no way except for the name Michael, that the owner could be identified. Maybe if I called information, the operator could find a phone listing for the address on the envelope.
“Operator,” I began, “this is an unusual request. I’m trying to find the owner of a wallet that I found. Is there anyway you can tell me if there is a phone number for an address that was on an envelope in the wallet?”
She suggested I speak with her supervisor, who hesitated for a moment then said, “Well, there is a phone listing at that address, but I can’t give you the number.” She said, as a courtesy, she would call that number, explain my story and would ask them if they wanted her to connect me.
I waited a few minutes and then she was back on the line. “I have a party who will speak with you.”
I asked the woman on the other end of the line if she knew anyone by the name of Hannah. She gasped, “Oh! We bought this house from a family who had a daughter named Hannah. But that was 30 years ago!”
“Would you know where that family could be located now?” I asked.
“I remember that Hannah had to place her mother in a nursing home some years ago,” the woman said. “Maybe if you got in touch with them they might be able to track down the daughter.”
She gave me the name of the nursing home and I called the number. They told me the old lady had passed away some years ago but they did have a phone number for where they thought the daughter might be living.
I thanked them and phoned. The woman who answered explained that Hannah herself was now living in a nursing home.
This whole thing was stupid, I thought to myself. Why was I making such a big deal over finding the owner of a wallet that had only three dollars and a letter that was almost 60 years old?
Nevertheless, I called the nursing home in which Hannah was supposed to be living and the man who answered the phone told me, “Yes, Hannah is staying with us.”
Even though it was already 10 p.m., I asked if I could come by to see her. “Well,” he said hesitatingly, “if you want to take a chance, she might be in the day room watching television.”
I thanked him and drove over to the nursing home. The night nurse and a guard greeted me at the door. We went up to the third floor of the large building. In the day room, the nurse introduced me to Hannah.
She was a sweet, silver-haired oldtimer with a warm smile and a twinkle in her eye. I told her about finding the wallet and showed her the letter. The second she saw the powder blue envelope with that little flower on the left, she took a deep breath and said, “Young man, this letter was the last contact I ever had with Michael.”
She looked away for a moment deep in thought and then said softly, “I loved him very much. But I was only 16 at the time and my mother felt I was too young. Oh, he was so handsome. He looked like Sean Connery, the actor.”
“Yes,” she continued. “Michael Goldstein was a wonderful person. If you should find him, tell him I think of him often. And,” she hesitated for a moment, almost biting her lip, “tell him I still love him. You know,” she said smiling as tears began to well up in her eyes, “I never did marry. I guess no one ever matched up to Michael…”
I thanked Hannah and said goodbye. I took the elevator to the first floor and as I stood by the door, the guard there asked, “Was the old lady able to help you?”
I told him she had given me a lead. “At least I have a last name. But I think I’ll let it go for a while. I spent almost the whole day trying to find the owner of this wallet.”
I had taken out the wallet, which was a simple brown leather case with red lacing on the side. When the guard saw it, he said, “Hey, wait a minute! That’s Mr. Goldstein’s wallet. I’d know it anywhere with that bright red lacing. He’s always losing that wallet. I must have found it in the halls at least three times.”
“Who’s Mr. Goldstein?” I asked as my hand began to shake.
“He’s one of the oldtimers on the 8th floor. That’s Mike Goldstein’s wallet for sure. He must have lost it on one of his walks.” I thanked the guard and quickly ran back to the nurse’s office. I told her what the guard had said. We went back to the elevator and got on. I prayed that Mr. Goldstein would be up.
On the eighth floor, the floor nurse said, “I think he’s still in the day room. He likes to read at night. He’s a darling old man.”
We went to the only room that had any lights on and there was a man reading a book. The nurse went over to him and asked if he had lost his wallet. Mr. Goldstein looked up with surprise, put his hand in his back pocket and said, “Oh, it is missing!”
“This kind gentleman found a wallet and we wondered if it could be yours?”
I handed Mr. Goldstein the wallet and the second he saw it, he smiled with relief and said, “Yes, that’s it! It must have dropped out of my pocket this afternoon. I want to give you a reward.”
“No, thank you,” I said. “But I have to tell you something. I read the letter in the hope of finding out who owned the wallet.”
The smile on his face suddenly disappeared. “You read that letter?”
“Not only did I read it, I think I know where Hannah is.”
He suddenly grew pale. “Hannah? You know where she is? How is she? Is she still as pretty as she was? Please, please tell me,” he begged.
“She’s fine…just as pretty as when you knew her.” I said softly.
The old man smiled with anticipation and asked, “Could you tell me where she is? I want to call her tomorrow.” He grabbed my hand and said, “You know something, Mister? I was so in love with that girl that when that letter came, my life literally ended. I never married. I guess I’ve always loved her.”
“Mr. Goldstein,” I said, “Come with me.”
We took the elevator down to the third floor. The hallways were darkened and only one or two little night-lights lit our way to the day room where Hannah was sitting alone watching the television. The nurse walked over to her.
“Hannah,” she said softly, pointing to Michael, who was waiting with me in the doorway. “Do you know this man?”
She adjusted her glasses, looked for a moment, but didn’t say a word. Michael said softly, almost in a whisper, “Hannah, it’s Michael. Do you remember me?”
She gasped, “Michael! I don’t believe it! Michael! It’s you! My Michael!” He walked slowly towards her and they embraced. The nurse and I left with tears streaming down our faces.
“See,” I said. “See how the Good Lord works! If it’s meant to be, it will be.”
About three weeks later I got a call at my office from the nursing home. “Can you break away on Sunday to attend a wedding? Michael and Hannah are going to tie the knot!”
It was a beautiful wedding with all the people at the nursing home dressed up to join in the celebration. Hannah wore a light beige dress and looked beautiful. Michael wore a dark blue suit and stood tall. They made me their best man.
The hospital gave them their own room and if you ever wanted to see a 76-year-old bride and a 79-year-old groom acting like two teenagers, you had to see this couple.
A perfect ending for a love affair that had lasted nearly 60 years.
.

Unknown author


Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 30 Nov 2016 lúc 8:03pm

Câu chuyện ổ bánh mỳ và lão già kỳ quặc

Một người phụ nữ nọ có thói quen nướng bánh mì cho gia đình, luôn làm dư một cái để lại cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư bên ngoài thành cửa sổ cho người nghèo đi qua dễ lấy. Ngày qua ngày cứ đến buổi, một ông lão gù lưng đến lấy ổ bánh mì đi.

Thay vì nói lời cảm ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú:

"Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi".

Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người già đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu :

"Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi!"

Ngày qua ngày, người phụ nữ dần bực bội trong lòng nghĩ:

"Nhận được bánh, không biết cảm ơn còn lải nhải mấy lời khó chịu kia! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?".

Rồi một hôm, chịu hết nổi, bà nghĩ cách làm cho ông già đi khuất mắt. Bà tự nhủ:

"Ta sẽ làm cho hắn mất dạng".

Bà trộn thuốc vào ổ bánh mì dư bà thường làm, tay run run để bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, bỗng cảm thấy hốt hoảng:

"Ta làm gì thế này?"

Bà ném vội ổ bánh có thuốc độc vào lửa và thay một cái bánh khác lên thành cửa sổ. Như mọi khi, ông lão đến lấy bánh và lại lẩm bẩm:

"Việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi; việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi".

Ông lão cầm ổ bánh vui vẻ rời đi, không ai biết trong lòng người phụ nữ vừa trải qua một trận chiến giận dữ dội.

Có một điều mà không ai biết đó là mỗi khi đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà lại cầu nguyện cho đứa con trai đi tìm việc làm xa, đã nhiều tháng không nhận được tin tức. Bà nguyện cho con trở về nhà bình an, mạnh giỏi.

Câu chuyện ổ bánh mỳ và lão già kỳ quặc

Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra, bà ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa...

Anh ta gầy xọp đi, quần áo anh rách rưới đến thảm hại. Anh ta đói lả và mệt. Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:

Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con còn cách nhà mình cả dặm đường, con đã ngã gục vì đói, không đi nổi nữa và tưởng mình sẽ chết dọc đường, nhưng bỗng có một người gù lưng đi ngang, con xin ông ta cho con một chút gì để ăn, và ông ta đã quá tử tế cho con nguyên một ổ bánh mì ngon và chút nước. Ông ta nói:

"Đây là cái mà tôi có mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh vì anh cần nó hơn tôi!"

Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc. Bà phải dựa vào thành cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc mà bà đã làm sáng hôm nay. Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà đã ăn phải và đã chết!

Ngay lập tức bà nhớ lại câu nói lặp đi lặp lại qua ngày của ông lão...

Trong cuộc sống, luôn tồn tại luật nhân quả. Những gì bạn làm hôm nay là căn nguyên cho những sự việc sẽ đến với bạn trong tương lai bởi vậy hãy luôn sống tốt và không bao giờ phải hổ thẹn với lương tâm của mình bạn nhé!

-ST-

Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 06 Dec 2016 lúc 4:58am
Bị bắt làm con tin, cô sinh viên trẻ nói 1 câu khiến tên cướp phải thu dao lại



Zoom in (real dimensions: 675 x 353)Image


Vào một ngày đông u ám, con phố nhỏ yên bình bỗng trở nên náo nhiệt, hỗn loạn hơn thường ngày bởi một cảnh tượng đáng sợ. Một tên cướp bắt một cô gái trẻ làm con tin, thô lỗ lôi cô chạy cùng khi cảnh sát đuổi theo sau. Hắn hung tợn đánh người và đập phá các quầy hàng trên đường phố để tìm lối thoát…

Tên cướp này đã từng ngồi tù vì ăn trộm một khoản tiền nhỏ trong ngân hàng. Thế nhưng bài học đấy có lẽ vẫn chưa đủ để làm hắn tỉnh ngộ. Lần này, hắn đã lên kế hoạch cướp một ngân hàng khác nhưng do lại gặp rắc rối lớn. Trong lúc quẫn trí, hắn đã giết chết một phụ nữ. Để cầm cự trong vòng vây của cảnh sát, hắn bắt một cô gái trẻ khác để làm con tin. Sau khi làm náo loạn cả con phố, hắn cướp được xe của một người lạ, rồi đẩy cô vào trong xe và phóng đi…

Cô gái trẻ này vừa tốt nghiệp đại học và bắt đầu công việc đầu tiên của mình ở ngân hàng. Cha mẹ cô đã qua đời khi cô còn nhỏ, bỏ lại cô và anh trai một mình không nơi nương tựa. Cuộc sống trở nên vô cùng khắc nghiệt và khốn khó, anh trai cô phải bươn chải, vất vả một thân một mình kiếm tiền nuôi cô khôn lớn. Để có đủ tiền cho cô ăn học, anh thậm chí đã nhiều lần phải bán máu của mình. Cô rất thương anh trai nên rất nỗ lực học hành để kiếm được một công việc tốt, nhờ thông minh, sáng dạ từ nhỏ, nên sự cố gắng của cả hai anh em cô đã không uổng phí, cuối cùng cô đã tốt nghiệp Đại học với kết quả không tệ và xin được vào làm ở ngân hàng. Nhưng cuộc sống chưa bao giờ là những chuỗi ngày mơ ước, và những chuyện không thể ngờ được vẫn hay xảy ra với cô: Cô chỉ vừa mới đi làm được vài hôm thì ngân hàng bị cướp và cô bị bắt làm con tin. Cuộc sống của cô tưởng chừng đã bước sang một ngã rẽ tươi sáng, vậy mà xui xẻo lại ập đến…

Sau cuộc rượt đuổi căng thẳng đầy nguy hiểm, cảnh sát cuối cùng cũng dồn được tên cướp liều lĩnh vào ngõ cụt. Họ yêu cầu hắn ta đầu hàng nhưng hắn lại lớn tiếng quát lại từ trong xe: “Tao đã giết người! Đằng nào thì tao cũng phải đền mạng, giết thêm một đứa nữa thì có vấn đề gì chứ?” Rồi hắn lấy dao cứa nhẹ vào cổ cô gái, những giọt máu đỏ tươi lăn dài trên cổ cô… Người cô run lên và cô bắt đầu khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má, cô biết rằng mình có thể sẽ chết dưới tay tên tội phạm này…

“Sợ à?” Hắn ta hỏi cô. Cô lắc đầu nghẹn ngào, “Tôi chỉ thấy có lỗi với anh trai mình. Tôi đã làm anh ấy thất vọng…”
”Anh trai của cô?”
“Vâng,” cô nói trong nước mắt, “Bố mẹ tôi mất sớm, chính anh trai đã nuôi tôi khôn lớn… Anh ấy phải bán máu của mình để trả tiền học cho tôi… Anh đã 28 tuổi rồi nhưng không dám lập gia đình… Anh ấy đã vì tôi mà hy sinh rất nhiều… Anh ấy có lẽ cũng bằng tuổi anh…”

Bỗng nhiên, con dao trên tay hắn nới lỏng ra, tay hắn cũng bắt đầu run run…
Hắn chợt nhớ về mình, về câu chuyện của đời mình. Nhiều năm qua, hắn cũng phải nuôi một cô em gái sau khi cha mẹ qua đời. Hắn cũng từng phải làm đủ nghề để xoay xở sống qua ngày, nhưng khi hết tiền và cũng không ai thuê hắn nữa, thì hắn cũng không bán máu của mình để có tiền, mà hắn đi theo con đường tội lỗi, đi ăn cướp. Em gái hắn vốn không hề biết hành động xấu xa này của anh mình, vì hắn vẫn luôn che giấu sự thật để em được yên tâm học hành. Nhưng có lẽ, hắn cũng hiểu em gái trong sáng của mình sẽ buồn bã thế nào nếu thấy bộ dạng này của hắn. Hắn luôn mong em mình được hạnh phúc và tự hào vì một người anh trai thương em…

Trong lúc đó, cảnh sát vẫn ra sức thuyết phục, khuyên nhủ hắn ta đầu hàng. Nhưng hắn không nghe thấy gì hết, trong đầu chỉ văng vẳng câu chuyện của ‘con tin’ và hình ảnh cô em gái của mình. Khẩu súng, ngòi nổ cùng với con dao mà hắn mang theo bỗng trở nên thừa thãi và vô dụng. Hắn không còn để tâm tới vũ khí nữa. Một cách vô thức, tay vẫn cầm con dao, nhưng hắn lại muốn lắng nghe cô gái chia sẻ. Tự nhiên, hắn rất nhớ em gái mình!

Cô gái trẻ tiếp tục kể về anh trai mình trong những giọt nước mắt. Cô nhớ lại, khi cô lên 13 tuổi, kỳ kinh nguyệt đầu tiên xuất hiện. Anh của cô lúng túng không biết làm thế nào, đành phải tìm một chị bán hàng tạp hóa để nhờ giúp đỡ. Rồi khi cô bị bọn trẻ cùng lớp bắt nạt, cái dáng vẻ gầy gò xanh xao vì thiếu máu của anh tuy chẳng dọa nạt được chúng nó nhưng vẫn luôn làm cô yên tâm và mỉm cười hạnh phúc mỗi lần nghĩ đến. Anh luôn bên cạnh bảo vệ cô và dành cho cô tình yêu thương vô điều kiện. Những điều lớn lao anh làm là động lực để cô mạnh mẽ đối diện với cuộc sống và lấp đầy những khoảng trống mà cái chết của cha mẹ cô để lại. Đối với cô, anh trai là điều tuyệt vời nhất mà cô có được trên đời.

Tên cướp lắng nghe từng câu nói của cô, giọng cô ngắt quãng, vừa nói vừa khóc, nhưng vẫn có thể cảm thấy được tình cảm sâu sắc mà cô dành cho anh trai.Tên cướp bỗng ngẩng lên nhìn cảnh sát vây quanh họ, rồi nhìn con tin của mình. Đột nhiên, hắn nhận ra thế giới này là một nơi tuyệt đẹp, tràn ngập tình thương và lòng lương thiện, hắn nhận thấy mình thật may mắn khi có một đứa em gái, và mình chẳng còn cần gì ngoài gia đình nhỏ này, hắn nhớ những ngày đưa em gái đi học, những lần dẫn em đi mua khăn tay bằng số tiền mà hắn kiếm được nhờ đi chở hàng thuê… Hắn nhớ những ngày lương thiện ấy… nhưng tất cả đã quá muộn…

Image

Bỗng nhiên, anh ta đưa điện thoại của mình cho cô và nói “Hãy gọi cho anh trai cô đi”. Cô bình tĩnh cầm lấy chiếc điện thoại và bấm số của anh. Biết đâu đây là lần cuối cùng cô có thể nghe giọng nói ấm áp của anh trai mình. “Anh ơi, anh đang ở nhà à? Anh đã ăn gì chưa? Hôm nay em phải làm thêm giờ nên em sẽ về muộn một chút…”

Mẩu hội thoại ngắn ngủi này khiến tên cướp càng nhớ em gái mình nhiều hơn. Em gái hắn cũng thường hỏi những câu như thế. Anh ta nghĩ, trên cuộc đời này chắc chỉ có em gái mình là thương mình thật lòng, hắn thấy tình cảm anh trai và em gái thật không gì sánh bằng…
Đột nhiên, giữa ranh giới của ác tính và nhân tính đang bị giằng xé, anh thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Anh đau đớn hét lên: “Cô đi đi…!” rồi đẩy cô ra ngoài. Cô gái run rẩy bước xuống xe, chỉ dám quay lại nhìn anh ta trông vài tích tắc rồi vội vàng bước đi…

Sau khi đã chạy đến chỗ cảnh sát đang đứng, cô nghe có tiếng súng lớn vang lên từ đằng sau khiến tất cả đều giật mình. Cô quay lại nhìn thì thấy tên cướp đã đổ gục xuống vô lăng… Anh ta chọn tự sát để chấm dứt cảm giác tội lỗi và tìm sự giải thoát cho chính mình. Trong khoảnh khắc hỗn loạn sau đấy, cô nhìn thấy gương mặt của tên cướp lần cuối… nhưng cô không còn thấy hắn giống một tên cướp nữa, trông hắn thanh thản và hiền lành lạ thường, có phần giống anh trai cô. Trong khoảnh khắc đấy, cô bỗng cảm thấy đau lòng vô cùng.

Tối hôm đó, khi mọi người hỏi cô rằng vào lúc cuối, điều gì đã thuyết phục được tên cướp thả cô đi. Cô cười buồn rồi trả lời, lúc ấy khi tên cướp cho cô gọi điện cho anh trai, trước khi tắt máy, cô đã nói: “Anh ơi, ngoài trời đang lạnh lắm, anh nhớ mặc đủ ấm nhé!”, rồi quay sang tên cướp: “Anh cũng vậy nhé…”.
Chính là vào thời khắc ấy, câu nói vẻn vẹn 4 từ của cô gái đã làm hắn chấn động mạnh mẽ, hắn cảm thấy hối hận vô cùng và căm ghét chính bản thân. Khi thốt ra những lời ấy, cô không hề có toan tính gì, chỉ cảm thấy, tên cướp thật cô đơn, không biết hắn có người thân không, cô biết hắn đang rất rối trí, nên từ đáy lòng mình, cô chợt cảm thấy thương xót cho hắn…

Con người ai cũng có Phật tính bên trong, kể cả những tên tội phạm. Tên cướp xấu xa ấy đã vì em gái mà dấn thân vào con đường tội lỗi, dù hắn biết tương lai của hắn sẽ chỉ như một màn đêm đen đặc. Hắn sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời mình để mang lại hi vọng cho người khác. Đối với mọi người, hắn chỉ là tên trộm đáng chết, nhưng với em gái mình hắn là một người hùng, là người che chở cho cô trong suốt những năm tháng bơ vơ, khó nhọc. Dù hắn đã đi sai đường, nhưng trong sâu thẳm trái tim hắn vẫn chứa đựng tình yêu thương và nhân tính, một khao khát muốn được làm người tốt, được xã hội chấp nhận. Để đến khi nghe câu chuyện của cô gái trẻ, và câu nói cuối cùng của cô, hắn đã tìm lại được điều gì đó tốt đẹp, khiến hắn tin hơn vào cuộc sống và lòng tốt.
Hắn cứ ngỡ chỉ có em gái mới đối tốt với mình, mới trân trọng mình, nhưng câu nói cuối cùng của một cô gái xa lạ trong hoàn cảnh trớ trêu ấy như thức tỉnh trái tim đầy sẹo của một gã lõi đời qua năm tháng. Ai cũng xứng đáng được yêu thương, dù họ đang ở trong tình cảnh tồi tệ nhất…

Không cần làm gì nhiều, cô chỉ dùng những lời lẽ chân thật xuất phát từ trái tim chân thành, và chúng đã chạm vào những tầng sâu nhất trong tâm hồn tên cướp. Nếu cô tức giận, chửi rủa hắn, chống đối hắn kịch liệt, có thể câu chuyện đã có một kết cục đau lòng khác.
Nhưng sau tất cả, hắn đã chọn cách tự kết thúc cuộc đời, đó là điều cô không hề ngờ và không bao giờ mong muốn. Cô tin rằng mỗi con người đều có cơ hội nhận ra sai lầm và hối cải, nhưng hẳn là với hắn, sự cắn rứt lương tâm, hối hận với những người mà mình đã hại, vì xấu hổ với chính bản thân và em gái hắn, thậm chí là với chính ‘con tin’ của hắn đã khiến hắn muốn chấm dứt kiếp sống dơ bẩn, lấy sinh mạng mình để chuộc những lầm lỗi và bắt đầu một kiếp sống khác, nơi mà hắn hiểu được giá trị của sự Thiện lương, của tình yêu với gia đình, của phẩm giá và sự sống trong sạch, mới là điều cứu rỗi sinh mệnh trong cuộc đời.

Cô gái sau đó được biết tên cướp có một đứa em gái, kém cô 1 tuổi, đang học năm cuối một trường cao đẳng. Và cũng phải mất một thời gian rất lâu, rất lâu, thì cô em gái mất anh mới có thể chấp nhận được sự thật. Nhưng khi được hỏi, trong tình cảnh ấy anh trai cô có thể làm gì khác, thì cô gái chỉ đáp: “Anh ấy đã luôn làm những gì có thể rồi.”

Sưu Tầm 

Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 20 Dec 2016 lúc 5:50pm
Bà Nội


                                                                     Inline image 2

        Chuyện xảy ra hơn hai mươi năm trước. Trong cửa hàng Walgreens tôi nghe mẫu đối thoại giữa ba bà cháu, bà nói tiếng Việt còn hai đứa cháu nói tiếng Mỹ. Tuy nhiên sự trò chuyện lại trơn tru như giữa ba người cùng chung ngôn ngữ. Điều đó thật lạ lùng đối với tôi trong những năm tháng mới đến nước Mỹ, nhưng sau một thời gian dài sống ở đây điều đó trở thành bình thường – đôi khi trong gia đình tôi cùng vậy mà thôi!

    Người đàn bà nói rặt giọng miền Nam, tiếng bà to và rổn rảng như không cần để ý những người Mỹ xung quanh thỉnh thoảng quay lại nhìn ba bà cháu và mỉm cười. Câu chuyện xoay quanh việc hai đứa cháu đòi mua đồ chơi mà bà thì luôn luôn từ chối.

Đứa bé trai khoảng bảy tám tuổi tóc nâu vàng, người mảnh khảnh và đứa bé gái nhỏ hơn tóc vàng hoe, mắt xanh trông rất xinh xắn. Qua sự đối đáp giữa bà cháu tôi biết đứa con trai tên Jimmy, đứa con gái là Annie và bà là Grandma (không biết bà nội hay bà ngoại).

Tôi mỉm cười làm quen:

-Hai đứa cháu của chị dễ thương quá!

Bà trề môi nhún vai:

-Dễ thương nhưng thương không dễ đâu cô, nhất là thằng Jimmy này, lỳ như quỷ. Con Annie thì đỡ hơn một chút.

Hai đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn tôi, chúng hiểu bà nói gì nên mặt Jimmy xụ xuống ra vẻ không bằng lòng.

Tôi hỏi:

-Cháu nội hay ngoại hả chị?

-Cháu nội, mệt lắm cô ơi! Già rồi mà cũng chẳng được yên, con một mà cháu đàn (!)

Tôi thấy hơi tức cười vì bà thật sự chưa già mấy và có hai đứa cháu mà gọi là đàn thì cũng quá đáng.

Jimmy thấy bà đang nói chuyện với tôi liền lợi dụng cơ hội năn nỉ:

-Grandma! Mua cho con chiếc xe đi!

Bà nạt nộ:

-Nói mẹ mầy mua cho, bà không có tiền đâu!

-Grandma, Please! Ba con sẽ trả lại cho bà mà.

Thấy thằng bé long lanh nước mắt tội nghiệp quá, tôi vội nói:

-Để tôi mua cho cháu, không sao đâu chị!

Bà xua tay nói:

-Cô đừng làm vậy, tôi mua cho nó. Để tôi kể chuyện cho cô nghe. Khổ lắm cô à.

Bà bằng lòng cho Jimmy lấy chiếc xe rồi bắt đầu kể lể:

-Tôi qua đây từ năm bảy mươi lăm, hai vợ chồng chỉ có thằng Quân là con trai độc nhất. Thành phố này bây giờ còn có người Việt chứ hồi đó hiếm hoi lắm. Quân học hành ra trường rồi có bạn gái Mỹ, nó đòi cưới con Dial mà vợ chồng tôi không chịu. Con gái lấy chồng Mỹ thì được chứ con trai thì không xong cô ạ! Lấy vợ Mỹ không nuôi con riêng cho chúng thì cũng chuẩn bị ly dị rồi nuôi con mình mà thôi! Đâu phải vợ chồng tôi khắc nghiệt hay phân biệt chủng tộc mà đó là thực tế cô à.

Tôi nói:

-Nhưng chị cũng nên thông cảm cho Quân vì hồi đó đâu có nhiều con gái Việt Nam ở đây nên cậu ta lấy Mỹ cũng đúng thôi. Vã lại, dân tộc nào chẳng có kẻ xấu, người tốt, miễn sao có tình yêu là được rồi!

Bà nhún vai:

-Tình yêu à, tình yêu cũng không bằng tình nghĩa đâu cô. Mới đầu tôi cũng nghĩ giản dị như cô mà thôi nhưng sau này tôi mới biết mình lầm to. Vợ chồng tôi cố cản ngăn cũng không được, chúng nó yêu nhau nên tự ý ra riêng sống với nhau rồi mới làm đám cưới. Hai đứa con Jimmy, Annie ra đời, mới đầu cũng hạnh phúc lắm nên vợ chồng tôi rất mừng và hơi hối hận vì mình đã có thành kiến với những cô dâu Mỹ. Quân làm có tiền nên rất rộng rãi với vợ con, hơn nữa vợ chồng tôi cũng còn đi làm nên cũng chẳng mong chờ gì ở con trai, lòng cha mẹ mà cô. Không biết cô nghĩ sao chứ ngày xưa ông bà mình hay nói:

Không chồng đi dọc, đi ngang
Có chồng cứ giữ một đàng mà đi.

Nếu vô phước gặp người chồng trai gái, rượu chè, bài bạc không nói làm chi chứ nếu có phước gặp người chồng như thằng Quân con tôi thì còn ức hiếp gì mà đi sớm, về tối phải không cô. Con Dial đă từng nói là nó yêu thằng Quân nhất cuộc đời nó từ quá khứ, hiện tại và cho đến tương lai. Hừ! Tình yêu bất diệt mà và chính cô cũng vừa nói về tình yêu đó!

Tôi thấy hình như bà bắt đầu nổi nóng khi nói đến hai chữ tình yêu:

-Yêu nhau, mà yêu nhau đến bao lâu mới được chứ! Vợ chồng ở với nhau phải có tình nghĩa chứ, bộ hết yêu nhau rồi bỏ nhau hay sao! Con Dial bắt đầu than buồn vì chỉ ở nhà chơi và đề nghị chồng nó mỗi tuần phải có một ngày cho bạn bè. Chúng đồng ý với nhau mỗi ngày thứ bảy con Dial muốn đi đâu thì đi, còn thằng Quân đem con về gởi cho vợ chồng tôi rồi muốn đi đâu tùy ý. Tôi biết là cuộc tình đã bước vào giai đoạn cuối rồi nhưng chẳng muốn nói ra. Và y như thế, chỉ một năm sau tụi nó lôi nhau ra tòa ly dị. Con Dial có bạn trai khác- dĩ nhiên là người Mỹ- Nó còn mồm năm, miệng bảy nói còn yêu thằng Quân nhưng vì có những điều không hợp nên đành xa nhau. Tôi mắng cho con Dial một trận. Tôi nói cô muốn bỏ con tôi thì cứ bỏ, đừng nói chuyện không hợp nhau. Cô nghĩ coi cô quen và ăn ở với con tôi gần hai năm rồi mới cưới nhau chứ đâu phải ngày một, ngày hai gì. Vợ chồng đâu phải ai cũng hợp nhau. Ba thằng Quân với tôi có hợp nhau đâu. Ổng thì cả ngày không nói một câu, còn tôi thì lép nhép suốt buổi. Tôi ghét nhất đàn ông hút thuốc lá biểu ổng cai thì ổng tuyên bố: nếu tôi bảo đảm bỏ thuốc lá sống được một trăm tuổi thì ổng bỏ. Còn nếu không thì thôi, ổng thà bỏ vợ chứ không bỏ hút thuốc. Tôi thì gọn gàng, vén khéo suốt ngày còn ổng thì luôn bừa bãi, ưa bày vẽ lung tung cho tôi dọn dẹp. Vậy mà chúng tôi đã sống chung gần bốn mươi năm rồi có đem nhau ra tòa ly dị nhau đâu! Tự do luyến ái rồi tự do bỏ nhau, không tình yêu thì cũng còn tình nghĩa chứ!

Bà ngừng lại phút giây cho cơn giận nén xuống rồi nói tiếp:

-Thằng Quân có job tốt nên được giữ con, mà thật ra con Dial cũng đâu có cần nuôi con. Nó đã có bồ trẻ nên không muốn hai cháu tôi làm phiền cuộc tình của nó. Tôi giận tím ruột thằng con không nghe lời cha mẹ nhưng biết sao đây! Nhìn hai đứa cháu nội lòng tôi đứt từng khúc cô ạ!

Tôi hỏi:

-Rồi Quân đem con về nhà ở với chị à?

-Mới đầu tụi nhỏ ở với cha nhưng sau thấy cảnh gà trống nuôi con cực khổ quá nên vợ chồng tôi mang hai đứa cháu về nuôi phụ cho cha nó đi làm. Ý tôi muốn giúp nó một thời gian đến khi tụi nhỏ tạm lớn rồi trả lại cho cha nó thôi, chứ vợ chồng tôi cũng khá già rồi làm sao mà kham cho nổi.

Tôi gật gù ra vẻ đồng tình:

-Anh chị tính vậy cũng phải, dù gì cũng là con cháu mình bỏ qua sao được. Làm cha mẹ mà …

Bà vội xua tay ngăn tôi:

-Cô khoan nói đã vì câu chuyện chưa hết đâu. Chưa đầy một năm sau thì thằng Quân đòi cưới vợ khác.

-Vợ người Mỹ nữa à?

-Không, lần này nó đòi cưới người Việt. Cô này đã xinh đẹp lại là con nhà đàng hoàng, đi qua Mỹ theo diện H.O.

Tôi reo lên:

-Như vậy là may mắn quá rồi. Xin chúc mừng anh chị.

Bà lắc đầu quầy quậy:

-Khoan, khoan! Cuộc đời không đơn giản như cô nghĩ đâu. Bởi nhà người ta đàng hoàng nên đời nào cho con gái tơ kết hôn với người đàn ông đã có vợ Mỹ và hai đứa con lai như Quân. Mới đầu gia đình họ phản đối dữ lắm, nhưng sau thấy tụi nó yêu nhau quá (cũng là yêu!) và con nhỏ đòi tự tử nên họ phải bấm bụng mà gả con. Hai vợ chồng tôi từng đau đầu vô cùng vì cái đám cưới này cô ạ. Ôi, vô số lời ong tiếng ve.

-Vậy là chị phải nuôi hai đứa cháu nội luôn rồi!

Grandma vội “A” lên một tiếng thích thú:

-Cô cũng tâm lý quá chừng! Còn đường nào mà trốn, mình cũng phải biết điều một chút chứ. Con người ta là gái tơ lấy kẻ góa vợ (!) đã có hai con, không lẽ bắt nó nuôi cả gà trống lẫn gà con lai Mỹ à. Con dại cái mang mà cô. Đây hổng phải cháu bà nội, tội bà ngoại mà là cháu bà đầm, gông bà nội.

Lối nói chuyện của bà làm tôi tức cười quá. Giọng bà chợt nhỏ xuống:

-Con vợ sau của Quân người Huế nên nó ghen dữ lắm! Nó cứ hỏi lui, hỏi tới về con vợ Mỹ hoài à.

Tôi phản đối:

-Vợ nào chả ghen chồng chứ đâu riêng gì người Huế. Chị người Nam ngó bộ chị không biết ghen sao?

- Ậy, để tôi nói cô nghe. Tôi người Nam nên khi ghen thì la lối om sòm rồi thôi, vậy mà dễ chịu. Còn người Huế họ ghen câm lặng, ray rức hay ngắt véo, càm ràm khó chịu lắm cô ơi! Mà dù gì mình là mẹ chồng cũng phải thông cảm cho con dâu chứ. Bắt nó thiệt thòi quá coi sao được phải không cô? Đi ra, đi vô hầu mấy đứa con lai Mỹ nó chịu sao thấu.

-Tôi hoàn toàn đồng ý với việc làm của chị. Tuy nhiên, thú thật với chị rằng dù không phải là người Huế nhưng khi ghen tôi cùng hay càm ràm, ngắt véo khó chịu lắm!

Tôi hỏi tiếp:

-Quân có hạnh phúc với người vợ sau không?

- Chắc cũng hạnh phúc nếu con vợ bớt ghen một chút xíu, nhưng nói nào ngay có thương mới ghen chứ, phải không cô! Dù sao cũng người Việt mình mà cô. Nó sạch sẽ, nấu nướng giỏi. Nó nấu bún bò Huế ngon và cay thì phải biết, mà nó giả ớt cũng cay lắm, nghe nói mấy người đàn bà hay ghen đều giả ớt cay như thế cả.

Điều này thì tôi dơ tay đầu hàng, không có ý kiến. Tôi nghĩ vậy nhưng không nói ra vì còn mãi nghe lời bà nội kể chuyện.

-Ý cha! Thằng Quân tôi đẹp trai lắm, cao to còn hơn Mỹ -nó giống ông nhà tôi y chang- nên mới lọt vào mắt xanh con Dial. Con vợ sau ăn rồi lo canh chồng nên đâu có thì giờ mà lê la khắp nơi như con vợ Mỹ. Nói gì thì nói chứ ta về ta tắm ao ta vẫn hơn cô ạ. Tụi nó cũng có con với nhau rồi, thấy con Bambi được cha mẹ lo lắng đầy đủ tôi cũng mừng mà cũng nghĩ thương cho thằng Jimmy và con Annie này.

Bà rươm rướm nước mắt đưa tay vuốt tóc đứa cháu gái rồi nói với Jimmy thật ngọt ngào (lầu đầu tiên tôi thấy bà ngọt ngào như vậy):

-Bà nội giận mẹ mầy nên nói vậy chứ thật ra bà không ghét tụi bây đâu. Con hiểu không Jimmy?

Thằng bé gật đầu lia lịa:

-Con hiểu grandma! Con vẫn được mua thêm một chiếc xe nữa, phải không grandma?

-Ừ, còn Annie thích con búp bê nào thì lấy đi bà mua cho đó.

Hai đứa bé đồng thanh tương ứng:

- Cảm ơn Grandma!

Theo tôi bà nội là một người miền Nam thẳng thẳn và tốt bụng, nghĩ sao thì nói ra vậy. Bà mang nặng tâm sự đa đoan, những cuộc hôn nhân của người con trai đã đem đến cho bà quá nhiều phiền toái, bực bội. Những tình cảm thương yêu, hờn giận mâu thuẫn, xung đột nhau trong tư tưởng của bà. Cách diễn đạt ý nghĩ, sự biểu lộ tình cảm và lối trò chuyện của bà như những nhân vật trong tuồng tích cải lương nào đó. Cũng có thể bà bị ảnh hưởng nhiều về nền văn hóa cải lương miền Nam với nhiều tình tiết éo le, bi đát mà bây giờ chính bà là một nhân vật sống thực. Bà giận đó, thương đó rồi cũng dễ dàng rơi nước mắt. Trong câu chuyện bà luôn luôn thanh minh rằng mình không hề phân biệt chủng tộc hay địa phương, nhưng theo tôi sự phân biệt đã có sẳn trong bà tự bao giờ. Sự phân biệt đó không phải hoàn toàn vô lý nhưng nó đã có ảnh hưởng đến sự cảm nhận hạnh phúc hay đau khổ của chính bà mà bà dường như không bao giờ biết đến.

Tôi an ủi:

-Chị à, chẳng qua cũng là số phận mà thôi. Vợ chồng có duyên, có nợ mới sống với nhau được lâu. Thôi thì dù sao bây giờ Quân cũng có một mái gia đình hạnh phúc mới, đó cũng là điều đáng mừng rồi.

Bà cười nhạt:

-Còn tôi thì sao? What’s about me?

Grandma đã hỏi cái câu mà tôi đã nghe quá nhiều lần từ những nhân vật trong phim ảnh hay tiểu thuyết. Những nhân vật thường là vai chính hay bị bỏ quên khi người ta mãi say sưa đi quá xa trong những phân tích hay suy luận nào đó!

Bà nội nói tiếp:

-Ông trời cũng thật oái ăm, nếu là duyên nợ sao không cho vợ sau thằng Quân qua Mỹ sớm độ vài năm để con Dial đừng phá đời con trai tôi chứ (!)

- Nếu như vậy làm sao chị có hai đứa cháu lai xinh đẹp như Jimmy, Annie.

-Cô không biết đó thôi, thằng Quân đẹp trai lắm, Jimmy chưa chắc lớn lên đẹp trai bằng cha nó.

Tôi chọc đùa bà:

-Con Annie thì sao, ai có được mái tóc vàng óng như nó.

-Cô không biết đó thôi, con Bambi của thằng Quân với con vợ sau này còn đẹp hơn con Annie nữa. Trời ơi thấy thương lắm. Con gái Việt Nam mà, lớn lên đẹp mặn mà phải biết.

Hai đứa nhỏ cũng hiểu bà nói gì nên nét mặt phụng phịu không vui. Annie nảy giờ im lặng bỗng lên tiếng:

-Grandma nói xấu về tụi con, con không thích đâu.

Grandma vội vàng giả lả:

-Bà nội chỉ nói vậy thôi, chứ hai đứa bây cũng đẹp lắm! Đứa cháu nào bà cũng thương như nhau thôi.

Điều này thì hai đứa cháu có quyền không tin Grandma cũng như tôi không tin vậy thôi.

Khi tôi sắp từ giã bà còn hỏi thêm:

-Cô có con trai không?

Tôi gật đầu, và bà nói tiếp:

-Nhớ đừng cho nó lấy vợ Mỹ nghe, con gái lấy chồng Mỹ thì được. Tôi nói thiệt đó, tin hay không là tùy cô thôi. Lấy vợ Việt Nam là ngon nhất, đàn ông Mỹ bây giờ cũng khôn lắm cứ tìm vợ Việt mà cưới. Còn mình đâu có ngu hơn họ, tại sao không tìm vợ người mình.

Theo tôi, ngu hay khôn cũng khó có thể nói trong tình yêu hay trong hôn nhân. Những người làm cố vấn hoặc giải đáp những thắc mắc về tình yêu đôi lứa là những người ưa ly dị hay có đời sống tình cảm sóng gió nhất.

Lên xe ngồi rồi, tôi nhìn ba bà cháu dắt díu nhau đi trong bãi đậu xe. Một bà già Việt Nam thuần túy và hai đứa cháu mắt xanh, tóc vàng côi cút. Một Grandma tốt bụng nhưng tính khí bất thường, giận đó rồi thương đó. Bà và hai đứa cháu không có một chút lỗi lầm nào trong cuộc hôn nhân dị chủng giữa Quân và Dial, vậy mà ba bà cháu lại chịu thiệt thòi nhất. Lòng tôi dấy lên một nỗi ngậm ngùi thương cảm. Bóng ba bà cháu mất hút trên con đường vắng về khu Apartment gần đó. Tôi tự hỏi có bao giờ Quân hay Dial trông thấy cảnh này không?


Hơn hai mươi năm sau, trong một tiệm bán quần áo phụ nữ tôi lại nghe mẫu đối đáp khác của hai bà cháu. Vẫn cái giọng đàn bà miền Nam rổn rảng năm xưa nhưng lần này cái giọng Mỹ trầm ấm là của một người đàn ông trẻ khác:

-Grandma không thích cái áo này sao?

-Không, tao không thích đâu vì màu sắc nó lòe loẹt quá! Vợ mầy thì được.

-Không, vợ con không thích loại áo này đâu, nó kín mít như áo của bà sơ.

Xen vào đó là giọng nói miền Bắc của một cô gái trẻ:

-Jimmy ơi, em thấy cái này hợp với bà nội nè!

-Ừ phải đó, đúng là con gái Bắc Kỳ, nó chọn cái áo này bà vừa ý liền hà!

Tôi quay lại thì thấy chính là Grandma ngày nọ. Hơn hai mươi năm trôi qua, giờ tóc bà đã bạc trắng, bà đã già đi nhưng nét sắc sảo và giọng nói vẫn còn mạnh mẽ như xưa. Còn Jimmy, thằng bé con ốm yếu năm nào bây giờ đã là một người thanh niên cao lớn, đẹp trai với đôi mắt nâu buồn tuyệt đẹp.

Tôi xúc động khi gặp lại bà cháu Grandma như gặp một người thân thiết trong gia đình. Tôi vội chạy đến chào bà:

-Chị còn nhớ em không?

Bà nhìn tôi rồi “À” lên một tiếng:

-Nhớ! Chúng ta gặp nhau lâu lắm rồi trong cửa hàng ở Midtown. Cô trông cũng không thay đổi gì mấy, chỉ già đi chút ít. Ối! Thời gian mà, mình không già thì làm sao tụi nhỏ lớn lên được phải không cô.

Hoàn toàn đúng, Grandma nói mà. Không có gì thay đổi chỉ già chút ít thôi, hơn nữa nếu mình không già thì làm sao tụi nhỏ lớn lên được cơ chứ.

Trong khi đang tôi gật gù ra vẻ tâm đắc với những phát biểu của bà nội thì Grandma vui vẻ tiếp lời:

-Tôi nhớ cô vì nhớ hoài lời cô nói năm xưa.

Tôi hơi ngạc nhiên hỏi lại:

-Nói gì hả chị?

-Cô đã nói nếu thằng Quân gặp con vợ Việt sớm hơn thì tôi đâu có hai đứu cháu xinh đẹp như Jimmy và Annie. Cô nói đúng, nếu thằng Quân không gặp con Dial thì tôi chẳng có gì để phiền trách. Cũng chẳng có những ngày buồn hay vui với hai đứa cháu của tôi. Nhất là khi ông nhà tôi qua đời. Tôi sẽ cô đơn biết bao nhiêu khi không có Jimmy hay Annie. Quân đã có mái gia đình hạnh phúc với vợ đẹp, con ngoan, mà khi hạnh phúc thì làm sao nó còn nhớ đến tôi. Rồi chỉ còn tôi với hai đứa cháu vui buồn hủ hỉ với nhau. Người đời hay nói mẹ gà con vịt, còn chúng tôi là bà gà cháu vịt.

Lối ví von của Grandma làm tôi muốn cười ồ lên, nhưng tôi vội bụm miệng lại khi thấy bà nội vừa nói vừa ứa nước mắt. Tôi để cho bà khóc vì tôi biết vui buồn đối với bà cũng như cánh của con chuồn chuồn mà thôi, không bao giờ tồn tại lâu đâu.

Mà thật vậy, chỉ phút giây sau bà tươi tỉnh kể lể:

-Con nhỏ nói tiếng Bắc kia là vợ mới cưới của thằng Jimmy. Jimmy khôn lắm nó không lấy vợ Mỹ đâu dù bao nhiêu đứa con gái Mỹ theo nó sát nút. Cô thấy nó bảnh trai dữ không, thằng Quân cha nó sao sánh bằng.

Tôi cười hỏi vặn lại:

-Sao ngày trước chị nói Jimmy không bằng một góc của ba nó?

-Ý da, tôi nói vậy vì tôi đâu có ngờ khi lớn lên thằng cháu tôi đẹp dữ dội vậy. Mà nói nào ngay mấy đứa lai chúng đẹp lắm, cô nhớ con Annie không, nó có chồng rồi.

-Chồng Mỹ hén?

-Ừa, tôi nói với cô rồi mà. Con gái lấy chồng Mỹ thì được, nó sanh đứa con gái thấy thương lắm, lai mà cô.

Tôi chọc ghẹo bà:

-Chứ không phải con gái Việt đẹp mặn mà như con gái của Quân sao?

-Thì mỗi đứa nó có cái vẻ đẹp khác nhau chứ cô. Bambi con thằng Quân lớn lên cũng đẹp lắm, nó có bạn trai người Saigon hiền lành lắm. Người Nam mình mà cô.

-Chị không khuyên nó nên lấy chồng Mỹ sao?

-Trời ơi, tôi có khùng đâu mà ngăn cản, người Việt lấy người Việt thì còn gì để nói. Trong nhờ đục chịu mà cô. Nè, mà cô thấy vợ mới cưới của thằng Jimmy ngộ không? Nó gốc người Bắc đó, khôn ngoan, dịu ngọt lắm. Ông nội nó là người Bắc di cư 54 à nghen. Nó nấu bún chả chiên ngon thì phải biết.

Tôi cười cười:

-Nó giả ớt cay không?

Grandma cười ngặt nghẽo:

-Ý cô hỏi nó có ghen không chớ gì?

-Thì cũng đâu đó.

Bà nội bỗng nhỏ giọng:

-Ớt nào mà chả cay, có điều không đến nổi xé lưỡi. Ghen mà vẫn ngọt như mía lùi. Người Bắc mà, mà là loại người Bắc gia giáo đó chứ không phải bá vơ đâu. Ăn nói nhỏ nhẹ khôn ngoan, biết chìu chồng và chìu tôi nữa. Thằng Jimmy tìm ra đứa nào hơn được.

Ôi bà nội, Grandma vẫn có đầu óc phân biệt chủng tộc, mang nặng thành kiến địa phương như mấy chục năm trước nhưng nói nào ngay -tôi dùng ngôn ngữ miền Nam dễ thương của bà – Grandma rất nhân hậu tuy nói hơi nhiều. Nếu xếp bà vào loại khẩu xà tâm phật thì hơi quá đáng một chút. Bà là một người đàn bà có nhiều tiên kiến cùng phán đoán thiên lệch và cũng chính bà đã phải chống đối và tìm cách thỏa hiệp với những điều đó để đời sống dễ dàng hơn, tốt đẹp hơn.

Với tôi, bà không hẳn là một bà nội miền Nam tầm thường hay tuệch toạc. Bà kể chuyện có lớp lang, duyên dáng pha đôi chút trào phúng của nền văn học dân gian và con đường bà đi trong cuộc đời đã chẳng có gì đáng tiếc hay sai trái.

Trong khi tôi đang miên man trong những ý nghĩ về Grandma thì bà kéo tôi về thực tế:

-Cô ở gần đây không?

-Cũng quanh đây, còn chị?

-Tôi không còn ở Midtown nữa. Thằng Jimmy ra trường có job ngon nên mua cái nhà to đùng ở Lakeland, nó nói phải bưng bà nội đi theo nó suốt đời. Cô biết nó nói sao không?

-Nói sao?

-Bên Mỹ này không có luật bắt bà nội phải nuôi cháu nhưng Grandma vẫn nuôi. Bên Mỹ không có luật bắt cháu phải nuôi bà nội già nhưng nó vẫn nuôi. Jimmy muốn làm giống như Grandma vậy mà. Nó nói thì mình nghe vậy thôi, được ngày nào hay ngày ấy. Nó cũng còn vợ con nữa.

-Chắc vợ nó cũng chẳng đến nỗi nào đâu.

Bà giả giọng Bắc:

-Ối dào! Làm sao biết được cơ chứ. Mà có gì thì vô Nursing Home ở, tại sao phải sợ. Họ sao mình vậy! Có người còn đòi về Việt Nam để gởi nắm xương tàn với tôi thì không bao giờ cô ạ! Cô nghĩ coi con ruột, cháu ruột còn chưa ra chi hơi sức nào mà tin mấy đứa cháu nhà cô, nhà cậu, nhà chú, nhà bác. Không tiền thì chỉ có nước đi chỗ khác mà chơi.

-Chị hay về Việt Nam không?

Bà lắc đầu quầy quậy:

-Không, cách đây hơn hai mươi năm thì có, lúc đó cha mẹ còn sống. Bây giờ thì không vì có nhiều điều phức tạp lắm mà nói ra họ ghét! Họ cho mình là kẻ phản phúc, vong bản.

A! Bà nội lại còn nói chuyện quốc gia, đại sự nữa chứ. Bỗng dưng tôi tò mò muốn biết bà nghĩ gì về quê hương hay dân tộc. Tôi do dự giây lát rồi rào trước đón sau:

-Chị ơi, gặp nhau chỉ có hai lần mà sao nghe chị nói chuyện vui và hay quá! Em nói thật lòng đó, nay xin hỏi chị một câu, nếu không phải chị bỏ qua cho nhé!

-Được cô cứ hỏi đi.

-Chị có bao giờ có ý kiến gì về đất nước mình không?

Bà nội làm thinh nhìn tôi im lặng. Tôi hơi quê vì biết mình hố to và đi quá xa, đáng lẽ tôi không nên hỏi bà như vậy. Bà là một người đàn bà bình dân, phạm vi của bà lẩn quẩn trong mái gia đình với con và cháu. Đừng bắt bà phải trả lời về những việc vượt xa tầm suy nghĩ của bà.

Khoảng im lặng kéo dài hơi lâu. Tôi vội lên tiếng từ giã:

-Thôi, em xin phép chị nhé! Hẹn gặp nhau lần khác sẽ được nghe chị kể thêm nhiều chuyện hay và mới lạ. Chúc mừng chị có cháu dâu ngoan và sớm có chắt để bồng.

Bà nội vui vẻ nói:

-Tôi cũng chúc cô được mọi điều như ý trong năm mới này vì chỉ còn hơn vài ba tuần nữa là Tết ta rồi.

Tôi cảm ơn rồi quay lưng đi, chưa được vài bước đã nghe bà kêu giật ngược lại:

-Này cô, tôi chưa trả lời câu hỏi của cô. Tôi nói điều này nó hơi kỳ và ác nữa nhưng khổ nổi đời tôi chưa bao giờ làm thinh khi được người khác hỏi tới. Phàm già trẻ, có học hay không học, trí thức hay bình dân cũng có đôi khi nghĩ ngợi về đất nước mình cả. Mà cô ơi, trong khi người ta vẫn lấy làm hân hạnh, sung sướng và tự hào khi bị người khác đè đầu, đè cổ thì mình còn nói hay suy nghĩ làm chi cho mệt sức. Nước đổ đầu vịt mà cô. Thôi thì đời ta ta cứ lo, đường ta ta cứ đi là ăn chắc.

Tôi trân trối nhìn bà. Ôi ba nội, ôi Grandma, thật là một người đàn bà độc đáo mà tôi đã hân hạnh được gặp trong cuộc đời này./.

 

Mimosa Phương Vinh

Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Offline
Points: 1524
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 25 Dec 2016 lúc 2:48am
Đều đặn mỗi ngày, hai chuyến tàu đỗ tại nhà ga Kami-Shirataki, Nhật Bản vào giờ cố định, đưa một nữ sinh trung học đến trường và về nhà.
Nhà ga Kami-Shirataki được xây dựng ở đảo Hokkaido, phía bắc Nhật Bản. Cách đây khoảng ba năm, hành khách đến trạm Kami-Shirataki giảm đáng kể vì nơi này ở vị trí xa, không thuận tiện cho việc đi lại. Cơ quan Đường sắt Nhật Bản (JR) quyết định đóng cửa nhà ga khi dịch vụ chở hàng hoá cũng ngừng hoạt động.
Nhưng họ đã thay đổi ý định sau khi biết một nữ sinh thường xuyên có mặt tại nhà ga này để đi học mỗi ngày. Nhiều năm qua, các chuyến tàu dừng tại nhà ga chỉ để đón hành khách duy nhất.


Hành khách duy nhất của nhà ga Kami-Shirataki. Ảnh: CCTV News.
JR cho biết, họ sẽ tiếp tục duy trì hoạt động của Kami-Shirataki cho đến khi cô bé tốt nghiệp, dự kiến vào ngày 26/3/2016.
Theo CCTV News, câu chuyện được chia sẻ trên các trang mạng xã hội, thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ và bình luận. Không ít ý kiến cảm kích trước sự ưu tiên cho giáo dục của chính phủ Nhật Bản.
"Đây là ý nghĩa của một hệ thống quản trị tốt từ cấp cơ sở. Mọi công dân đều được quan tâm. Không đứa trẻ nào bị lãng quên", một tài khoản Facebook bình luận.
"Cảm ơn chính phủ Nhật Bản. Các bạn chính là hình mẫu cho cả thế giới. Họ đã tôn trọng lợi ích của cả những người bình thường. Tôi cảm thấy trân trọng vì tất cả những gì các bạn đã làm, Nhật Bản", một người khác viết.
Hoàng Anh 

Nhà ga phục vụ một nữ sinh ở Nhật Bản chính thức đóng cửa
AuthorNguyễn SươngSourceNews ZingPosted on: 2016-12-24
Nhà ga Kyu-Shirataki nổi tiếng vì phục vụ một học sinh ở Nhật Bản chính thức đóng cửa ngày 25/3 vừa qua, sau khi nữ sinh này tốt nghiệp trung học phổ thông.
Cuối năm 2015, tin tức nhà ga Shiraktaki tiếp tục hoạt động chỉ để phục vụ một nữ sinh trở thành tiêu điểm của báo chí Nhật Bản và cộng đồng mạng. Đầu năm 2016, câu chuyện này xuất hiện trên truyền thông của nhiều nước, kèm sự thán phục cách người Nhật đối xử với thế hệ tương lai của đất nước.


Ga Kyu-Shirataki đóng cửa sau 69 năm hoạt động. Ảnh: Rocketnews24.
Ngày 25/3, hành khách duy nhất của nhà ga này tốt nghiệp trung học phổ thông, nhà ga chính thức đóng cửa.
Phóng viên K. Nagahashi của tờ Rocketnews24 đã có mặt trên chuyến tàu cuối cùng để thực hiện bộ ảnh kỷ niệm trước khi nhà ga kết thúc sứ mệnh.
Đầu tiên, ông dừng chân tại ga Kyu-shirataki để chứng kiến khoảnh khắc chuyến tàu cuối cùng dừng lại. Nhiều người khác cũng kéo về đây.
Không khí trang trọng nhưng ấm áp bao quanh những người tham dự, bao gồm các phóng viên và người dân. Nhà ga dựng trại, phát sữa và khoai lang miễn phí cho họ.
Trước khi tàu đến, Nagahashi dành thời gian quan sát và chụp ảnh nhà ga. Nó chỉ là một nhà kho cũ bằng gỗ. Trần nhà được lắp duy nhất một chiếc bóng đèn điện. Trong ngày đóng cửa, nhân viên nhà ga treo thêm biểu ngữ: "Ga Kyu-Shirataki, 69 năm, cảm ơn!".


Chuyến tàu dừng lại ở ga Kyu-Shirataki. Ảnh: Rcketnews24
. 4h53, tàu đến ga. Hôm đó, số lượng hành khách rất ít, những người dân địa phương đã tập trung để bày tỏ lòng kính trọng trước nhiệm vụ cuối cùng của nhà ga.
Nó không chỉ mang ý nghĩa đặc biệt với nữ sinh trung học mà còn là kỷ niệm gắn bó cuộc đời nhiều người dân nơi đây.
Ngoài Kyu-Shirataki, Nagahashi cũng có mặt tại hai ga tàu khác bị đóng cửa trong ngày hôm đó.
Khi câu chuyện về nhà ga gây sốt giới truyền thông, nhiều tờ báo nhầm ga Kyu-Shirataki thành ga Kami-Shirataki. Đây là điều dễ hiểu vì mỗi ngày, ga Kami chỉ phục vụ hai chuyến tàu.
Ga được trang trí biểu ngữ: "Ga Kami-Shirataki, 84 năm, hoàn thành tốt nhiệm vụ".
Người ta cũng treo biểu ngữ tương tự trước ga Shimo-Shirataki nhưng số năm hoạt động là 87.
Cuối cùng, Nagahashi đến thăm Shirataki, nhà ga duy nhất còn tiếp tục hoạt động trong tuyến Shirataki.
Mùa xuân đang đến, mang lại thay đổi trên toàn đất nước Nhật Bản. Một thế hệ học sinh nữa lại tốt nghiệp. Họ sẽ bắt đầu những trải nghiệm mới.
Các doanh nghiệp làm ăn không hiệu quả buộc phải đóng cửa trong khi những người trẻ mang theo niềm hy vọng tràn trề mở cánh cửa đầu tiên trong đời.
Họ có thể đi đến mọi miền đất nước nhưng tâm trí mỗi người luôn có những ga tàu ký ức lưu giữ hình ảnh về con người hay phong cảnh từng xuất hiện trong quá khứ.
Trong bài viết đăng trên Zing.vn về vấn đề này, tác giả Nguyễn Quốc Vương - nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Nhật Bản - cho biết: Nhiều người nước ngoài nghĩ những chuyện trên là phi thường nhưng ở Nhật nó là những chuyện hết sức bình thường của cuộc sống hối hả thường ngày.
Câu chuyện này được chia sẻ trên các trang mạng xã hội, thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ và bình luận.

Nguyễn Sương 
Quay về đầu
 Trả lời bài  Trả lời bài  Trang  <1 32333435>
  Share Topic   

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống

Forum Software by Web Wiz Forums® version 11.03
Copyright ©2001-2014 Web Wiz Ltd.

Trang này được hoàn thành trong 0.438 Giây.